Kình phong lay động qua, Khổng Tường lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã rầm trên mặt đất.
Hắn phát hiện vẻ khốn quẫn của mình, vội vã đưa tay che hạ bộ, nhưng phát hiện che phía trước còn thiếu phía sau, không khỏi buông thương trong tay, dùng một cái tay khác đi che mông của mình.
Hắn đỏ bừng cả mặt, chỉ cảm thấy Lăng Hàn quá thiếu đạo đức, lại sử dụng chiêu thuật nham hiểm như vậy.
Quá vô liêm sỉ!
Lăng Hàn cười ha ha:
- Không cần che, so với con kiến cũng không lớn hơn được bao nhiêu, căn bản không cần lo lắng bị người nhìn thấy.
- Ngươi, ngươi ngươi ngươi!
Khổng Tường đưa tay chỉ Lăng Hàn, nhưng chỉ tay mới phát hiện mình lộ hết, vội vã rụt trở lại, mặt đỏ bừng lên, hận không thể có cái khe chui xuống.
Lôi Hỏa Đại Đế thở dài nói:
- Lăng Hàn, người này chỉ là Tứ Trảm, nhưng Khổng gia cường giả như mây, ngươi nhanh chạy một chút cho ta! Ta gọi ngươi ca còn không được sao?
- Ta vốn là ca ngươi a.
Lăng Hàn cười nói, hắn vỗ vỗ vai của Lôi Hỏa Đại Đế.
- Yên tâm, ca sẽ bảo bọc ngươi.
Lôi Hỏa Đại Đế phiền muộn:
- Ta đã khuyên ngươi, chờ sau đó nếu như ngươi bị bắt treo lên đánh, cũng không nên oán ta không có nhắc nhở ngươi.
- Không phải nói, đánh không lại liền giao ngươi ra sao?
Lăng Hàn lại bắt đầu đùa hắn.
- Cút!
Lôi Hỏa Đại Đế chỉ có phần trợn trắng mắt.
Khổng Tường vội vã từ trong Không Gian Thần Khí lấy ra quần áo thay, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm, một lần nữa nhặt trường thương lên, một bên tàn bạo nhìn chằm chằm Lăng Hàn, nếu như ánh mắt có thể giết người, vậy Lăng Hàn đã chết vô số lần.
Hắn không dám tiếp tục tùy tiện ra tay, tuy vừa nãy Lăng Hàn không có thể hiện bao nhiêu, nhưng một hơi liền thổi hắn không thể đi tới, càng làm cho quần áo hắn phá nát, thực lực này tuyệt đối ở trên hắn, hơn nữa không chỉ một chút.