Lăng Hàn nhanh chân mà đi, tốc độ càng lúc càng nhanh, hắn không có sử dụng lực lượng quy tắc, nhưng hai chân bước một cái, tự nhiên b*n r* lực lượng kinh khủng, không gian thật giống như bị mạnh mẽ đè ép, hắn một bước chính là vô cùng xa.
Oành oành oành, hắn một đường đấu đá lung tung, căn bản không ngừng, núi đá chặn ở trước mặt hắn từng khối từng khối nát tan.
Lăng Hàn hét dài một tiếng, âm thanh như búa tạ, chấn động đến giữa núi từng khối từng khối đá bắt đầu nhảy lên, sau đó đùng đùng đùng, từng cái bạo nát.
Hắn leo lên Hóa Kiếm Phong, lại nhanh như chớp, một lúc sau mới trì hoãn bước tiến, bước chậm như người thường.
Hơn một giờ sau, Lăng Hàn đi tới đỉnh ngọn núi, nơi này có một bình đài to lớn.
Nguyên bản nơi này là đỉnh nhọn, nhưng bị cắt bỏ, hẳn là cố ý, vừa vặn dùng để chiến đấu.
Bốn phía bình đài đã đứng rất nhiều người, đám người Nữ Hoàng, Tiểu Khủng vẫn ôm ở trong lồng ngực Nhu yêu nữ, Hoài Kiếm, Tỉnh Trung Nguyệt, Tử Sương,… trên căn bản đệ tử tầng thứ Cửu Liên đều đến.
Huyết Qua báo thù sốt ruột, tự nhiên c*̃ng rất sớm liền đến, hắn vẫn là hình tượng đại hán trọc đầu, hai tay đặt sau lưng, gió núi thổi qua, quần áo trên người hắn phát ra tiếng phần phật.
- Ngươi tới quá chậm!
Hắn lạnh lùng nói.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
- Muốn ăn đòn gấp như thế sao?
- Ha ha!
Huyết Qua cười hai tiếng, nhưng không hề ý cười.
- Lẽ nào ngươi còn không biết ta hiện tại là tu vi gì sao?
Lông mày của hắn tràn ra một đóa hoa sen, chín cánh hai lá, đen kịt như mực.
- Ta là Cửu Liên Nhị Diệp, ngươi thì sao!
Xác nhận tu vi của Huyết Qua thực sự là Cửu Liên Nhị Diệp, sắc mặt đám người Phong Hải Loan, Tứ Hoang Vân không ai không nghiêm túc, ở trên tu vi bọn họ đã bị tiểu sư đệ này vượt qua.