- Tại hạ Huyết Qua.
- Tại hạ Khư Tinh.
- Tại hạ Tỉnh Trung Nguyệt.
Ba người Tỉnh Trung Nguyệt đều báo tên của mình, nhưng mỗi một người đều biểu hiện ngạo nhiên, không hề có vẻ kính sợ.
Đây là kiêu ngạo thuộc về siêu cấp Đế Tinh.
Phong Hải Loan hơi nhướng mày, nhưng rất nhanh bỏ việc này qua một bên, hắn chăm chú ở trên người Lăng Hàn:
- Không dám giao chiến với ta, liền lăn xuống núi đi!
Không có tín vật của Hằng Hoang Thiên Tôn, hắn hoàn toàn không cần cho Lăng Hàn sắc mặt tốt.
Hoài Kiếm hơi nhướng mày, thầm nghĩ mình có khả năng lòng tốt thành chuyện xấu.
Ba người Tỉnh Trung Nguyệt đều được Hằng Hoang Thiên Tôn để ý, vậy không thể nào Lăng Hàn càng mạnh hơn không có. Đó chỉ có thể nói một điểm, Hằng Hoang Thiên Tôn đã biết hắn mang theo Lăng Hàn đến, vì lẽ đó cũng lười hiện thân, tặng cho tín vật.
Nhưng việc đã đến nước này, hiện tại hắn hối hận cũng không kịp.
Ba người Tỉnh Trung Nguyệt c*̃ng không nghĩ tới vừa đến đã thấy Lăng Hàn cùng đệ tử của Hằng Hoang Thiên Tôn đối kháng, không khỏi cảm thấy hứng thú, nhưng bất luận bọn họ đánh giá cao Lăng Hàn làm sao, cũng không cho rằng hắn có khả năng là đối thủ của Phong Hải Loan.
Hết cách rồi, chênh lệch cảnh giới đặt ở đó.
Lăng Hàn cười ha ha, biểu cảm trên mặt trở nên uy nghiêm đáng sợ:
- Nếu ngươi tìm đánh, vậy ta sẽ tác thành ngươi!
- Ha ha ha ha, thực sự là nói khoác không biết ngượng!
Phong Hải Loan giận dữ mà cười, chỉ là Bát Liên Thập Nhất Diệp lại dám nói muốn đánh mình, đây là dũng khí từ đâu tới?
Lăng Hàn đưa tay phải ra, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay:
- Muốn ăn đòn, phóng ngựa lại đây!
Phong Hải Loan rít gào một tiếng, như một Hồng Hoang quái thú xuất thế, khiếp sợ ngàn tỉ dặm.