Hoài Kiếm giận tím mặt, hắn cũng là người kiêu ngạo ngút trời, từ trước đến giờ nói một không hai, hắn nói dẫn kiến cho Lăng Hàn, nhưng đối phương mọi cách ngăn cản, thiết lập điều kiện, chuyện này với hắn là một loại nhục nhã.
Ra oai phủ đầu sao?
Hắn híp mắt lại, đối với việc này, hắn và Lăng Hàn là cùng hội cùng thuyền.
- Tứ Hoang Vân, ngươi còn biết xấu hổ hay không? Bá chỉ là Bát Liên Thập Nhất Diệp, ngươi là Cửu Liên Nhất Diệp, đánh như thế nào?
Hắn quát lên.
Tứ Hoang Vân không hề có vẻ xấu hổ, lạnh nhạt nói:
- Ta không có nói muốn hắn thắng ta, chỉ là chặn một trăm chiêu mà thôi, nếu như ngay cả cái này cũng không làm được, có tư cách gì bái vào môn hạ của sư tôn?
- Ta đến giao thủ với ngươi!
Hoài Kiếm nói.
- Ngươi?
Tứ Hoang Vân cười ha ha.
- Ngươi có thể ngăn ta trăm chiêu, tự nhiên c*̃ng có thể đi gặp sư tôn, nhưng ngươi thay thế không được hắn!
Hắn chỉ vào Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười nói:
- Ta ghét nhất người khác chỉ tay vào ta.
- Vậy thì như thế nào?
Tứ Hoang Vân ngạo nghễ nói.
- Vậy thì đóng cửa, thả chó!
Lăng Hàn dật động một đạo ý niệm, Tiểu Khủng nhất thời xuất kích, nhào tới Tứ Hoang Vân.
Oành oành oành, chỉ cần tiểu gia hỏa đánh nhau liền điên rồi, lại xé lại cắn lại gặm, hoàn toàn là quyết tâm cắn Tứ Hoang Vân tan xương nát thịt.
- Ngươi vô liêm sỉ!
Tứ Hoang Vân vội vã né tránh, hắn là cố ý bắt nạt Lăng Hàn, muốn lấy ưu thế một cảnh giới lớn nhằm vào Lăng Hàn, không nghĩ đến Lăng Hàn không trúng chiêu, mà lấy Tiểu Khủng xuất chiến, nhất thời để hắn cực kỳ bi thương.
Từng mảng từng mảng vải giáp bay lượn, đồ vật hộ thể trên người Tứ Hoang Vân càng ngày càng ít, nên lộ, không nên lộ đều hiện ra.