Thể lực của Lăng Hàn đã sớm bước vào Thăng Nguyên Cảnh, nhưng man lực như vậy ở phương diện sát thương cũng không có tác dụng gì, chỉ có thể tăng lên tốc độ cùng tần suất xuất kích của Lăng Hàn, tuy ở trong chiến đấu quả thật có tác dụng, nhưng hiển nhiên không có cường đại như quy tắc tăng lên tới Thăng Nguyên Cảnh, kém quá nhiều.
Bởi vì quy tắc mới là binh khí, không có quy tắc, thật giống như một đại lực sĩ dùng giấy mỏng đi đánh người, khí lực to lớn hơn nữa thì có ích lợi gì, đánh đau người sao?
Nhưng hiện tại không giống, sau khi hòa vào năng lượng hư tử, thể lực của hắn thật giống như mặc lên vũ khí sắc bén, không cần quy tắc c*̃ng có thể phát huy ra lực sát thương.
Lực lượng thiên địa, có thể không trâu bò sao?
Cho dù chỉ một chút xíu như vậy.
- Nếu như có thể không ngừng hấp thu năng lượng hư tử tăng lên thể phách, vậy không phải ta có thể tăng thể phách lên tới trình độ kh*ng b*, đến thời điểm ấy thân thể trực tiếp thành tựu Thiên Tôn, hoàn toàn không cần để ý Thiên Tôn Kiếp a.
Lăng Hàn không khỏi tim đập thình thịch.
- Đáng chết, ta đến tột cùng là làm sao lấy ra tia lực lượng này?
Một bên Lăng Hàn leo lên sàn chiến đấu, một bên chăm chú suy nghĩ, hận không thể đập nát đầu.
Mà đối diện với hắn, sắc mặt của Sâm Bình không khỏi khó coi.
Hắn thừa nhận, thực lực của Lăng Hàn cực kỳ đáng sợ, có thể được liệt vào hạt giống liền có thể thấy được chút ít, nhưng ngươi c*̃ng không thể không coi ai ra gì như vậy a, ta chắp tay làm lễ với ngươi, ngươi không đáp lễ ngược lại cũng thôi, lại còn nhìn ta nháy mắt, vò đầu bứt tai, đây là ý gì?
Xem thường ta, khinh bỉ ta sao?