Ung Khâm lập tức lộ ra vẻ cảnh giác:
- Ngươi muốn làm cái gì? Đúng rồi, các ngươi là người nào?
Hắn lại ngơ ngơ ngác ngác lấy ra toàn bộ nội tình, thực sự là quỷ dị.
Lăng Hàn mỉm cười:
- Chúng ta không phải người xấu, ngươi hoàn toàn có thể tin tưởng chúng ta.
Ung Khâm đương nhiên sẽ không tin tưởng, vẫn không tín nhiệm.
- Tiểu huynh đệ, phải tin tưởng chúng ta.
Nhu yêu nữ nói, trong ánh mắt có một tia sáng.
Ung Khâm không tự chủ được gật đầu, sau đó nói:
- Cái bao tay này không lấy ra được, trừ khi ta chết.
Lăng Hàn kinh ngạc, nắm tay thiếu niên kia, quan sát tỉ mỉ cái bao tay này.
Vừa nãy thiếu niên có thể một đòn đánh giết sói trắng, dĩ nhiên là hắn vẫn cố ý chạy trốn, dụ dỗ sói trắng xuất kích, nhưng đột nhiên giết cái hồi mã thương, một nguyên nhân khác là bao tay trên tay hắn, trong nháy mắt kia dật động ánh sáng, gia trì lực lượng cho thiếu niên, mới có thể một đòn chiến thắng.
Nhưng không giống các Bảo khí mà Lăng Hàn hiểu rõ, trên bao tay này rõ ràng không có khí văn gì, mặc dù có chút hoa văn, nhưng thật chỉ như trang sức, để hắn cảm thấy tò mò.
Người khác không có lực cảm ứng nhạy cảm như hắn, dù sao Lăng Hàn từng làm chủ của thiên địa một quãng thời gian, bây giờ đối với lực lượng, quy tắc biến hóa là cực kỳ mẫn cảm.
Lại nói, coi như có người biết c*̃ng sẽ không coi là chuyện to tát, chỉ là cấp bậc Ngũ Liên, căn bản không vào pháp nhãn của bọn họ.
Lăng Hàn quan sát tỉ mỉ, nhưng ngoại trừ tinh mỹ ra, cái bao tay này không có địa phương lạ kỳ gì. Lòng hiếu kỳ của hắn càng nặng, ý thức thăm dò vào trong đó, nhưng vậy thì xảy ra vấn đề rồi, tách, cái bao tay này lại nứt ra, sau đó từ trên tay thiếu niên rớt xuống.