Tuy được Lăng Hàn khích lệ, nhưng Vân Hà tiên tử không có một chút xíu tâm ý hài lòng, bởi vì nàng thua Lăng Hàn ba cây Tiên dược. Không, là bị lừa ba cây Tiên dược, thứ này căn bản là đang cố ý gài bẫy nàng.
Nàng tức điên, nhưng cũng không khỏi khâm phục năng lực của Lăng Hàn, một Ác Ma tộc cua ba tuyệt sắc của Thiên Sứ tộc, quả thực chính là tình thánh.
Mọi người vẫn còn ăn, nhưng đều ăn không ngon, bốn mỹ nữ đỉnh cấp đều bị Lăng Hàn cua đi, để bọn họ ngẫm lại liền đau lòng.
Có điều, thiên tài dù sao cũng là thiên tài, cơm nước xong liền lên đường, mọi người c*̃ng thu thập xong tâm tình, cái gì cũng không sánh nổi thực lực bản thân mạnh mẽ.
Hơn nữa ba nữ Hổ Nữu đã sớm bị đám người U Nguyên coi trọng, chờ thời điểm trở lại học viện, ba vị này là tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn Lăng Hàn ôm ấp mỹ nhân.
Một đường mà đi, có lúc sẽ tiến vào nơi quy tắc Quang Minh dật động, có lúc sẽ tiến vào khu vực quy tắc Hắc Ám mạnh mẽ, bọn họ sẽ tận lực tách ra, đi khu vực trung lập.
Cũng còn tốt, Lăng Hàn tu luyện quy tắc Hắc Ám vốn không mạnh, nếu như chủ động tản đi, bất luận quy tắc Quang Minh hay Hắc Ám đều sẽ không ảnh hưởng đến hắn, mà trình độ của ba nữ Hổ Nữu thì càng thấp, ảnh hưởng nhỏ bé không đáng kể.
- Tuy hai người không thể cùng tu, nhưng có thể tham khảo một hồi.
Lăng Hàn thầm nói, thiên địa cao cao tại thượng, lực lượng vĩ đại không lường được, mà quy tắc là lực lượng thiên địa cụ hóa, để lại dấu vết, có lý có thể đuổi, không còn mờ ảo hư vô nữa.
Thông qua quy tắc Hắc Ám cùng Quang Minh, cũng có thể biết bí mật thiên địa của dị vực mạnh mẽ, lại thêm hắn đã từng là chúa tể của một thế giới, cái này sẽ giúp hắn rất lớn, để hắn vượt qua quy tắc, thẳng tới bản chất.