Xoảng, nhất thời Thiên Lôi cuồn cuộn, có mưa máu tung bay, có vô tận đau thương lưu chuyển, thiên địa bi thương một tên Tiên Vương chết đi.
Tiên Vương tầng bảy, liền chết mất như thế, bé nhỏ không đáng kể.
Hết cách rồi, trước mặt Thẩm gia Tiên Vương là một vị chuẩn Thiên Tôn, chỉ là tầng bảy lại đáng là gì.
- Vừa nãy còn có bao nhiêu người đang kêu gào, đứng ra cho ta nhìn một chút?
Lăng Hàn giang hai tay, cả người tắm rửa Tiên Vương huyết, như một vị Đại Ma Vương từ thượng cổ đi tới.
Trong khoảng thời gian ngắn, không một Tiên Vương dám nói tiếp.
Tuy Lăng Hàn xác thực hung hăng, vẻn vẹn chỉ là một Tiên Phủ Cảnh mà thôi, nhưng ai bảo hắn có một kiện Thiên Tôn cấp chí bảo, hơn nữa còn có thể thức tỉnh, cái này ngay cả Tiên Vương tầng chín cũng phải nhượng bộ lui Binh.
- Đầu kim loại, trước bắt ngươi khai đao!
Lăng Hàn phẫn nộ ra tay, chộp tới Trọng Kim Tiên Vương.
- Hừ, ngươi cho rằng ta dễ bắt nạt sao?
Trọng Kim Tiên Vương cười gằn, thực lực của hắn ở trong hết thảy Tiên Vương tầng chín xếp tới trung du, tuyệt không phải Thẩm gia Tiên Vương có thể so sánh.
Lăng Hàn vồ xuống một chưởng, Trọng Kim Tiên Vương vội vã lùi.
Mặc dù trong miệng hắn nói rất hay, nhưng lại không biết kiêng kỵ Lăng Hàn đến cỡ nào, chuẩn Thiên Tôn a, tuyệt không thể địch lại được.
Lăng Hàn tiến công, hiện tại hắn là tồn tại mạnh nhất toàn trường, sinh tử của bất luận người nào cũng ở trong một ý nghĩ của hắn. Có điều, hắn c*̃ng có thể hiểu được ý nghĩ của đại bộ phận người bo bo giữ mình, không bị k*ch th*ch đến muốn đại khai sát giới, nhưng mấy người nhảy hung nhất là nhất định phải giết.