Lăng Hàn cười đến càng thêm tùy tiện, hắn tản ra Khi Thiên Thuật, lộ ra diện mạo và khí tức thật sự, lạnh nhạt nói:
- Hàn Lâm chỉ là tên giả của ta, thân phận chân thật của ta chính là Lăng Hàn, các ngươi nói phải nhớ kỹ tên của ta, làm sao nhớ?
Nhiều Tiên Vương cũng không nói gì, ai có thể nghĩ tới Lăng Hàn lại là lấy thân phận giả đi tới Thông Thiên Quan, có người như vậy sao? Đây chính là vì Tiên Vực mà chiến, cực kỳ quang vinh.
Nhưng hiện tại bọn họ cảm giác bị Lăng Hàn tát một cái, còn nói phải nhớ kỹ tên của Lăng Hàn, nhưng ngay cả tên thật của người ta cũng tính sai.
- Khá lắm tiểu tử, lại dám lừa dối Tiên Vương, ngươi cũng thật là gan to bằng trời!
Nếu không phải làm sự tình không thấy được ánh sáng gì, cần gì như vậy?
Thẩm gia Tiên Vương nói.
Đây thực sự là nói bậy, nhưng một vị Tiên Vương mở miệng, vậy thì tương đương với khuôn vàng thước ngọc, giả cũng biến thành thật.
Lăng Hàn cười nhạt:
- Các ngươi thật làm cho ta thất vọng, có điều, vẫn có Vạn Cổ đại nhân cùng vài tiền bối bảo vệ ta, để ta cảm giác Tiên Vực có một chút xíu hi vọng cùng đáng giá cứu vớt.
- Không nên lại nói hưu nói vượn, Tiên Phủ nho nhỏ, ngoan ngoãn im lặng!
Thẩm gia Tiên Vương ra tay, tóm về phía Lăng Hàn.
Thiên Tôn đã hạ lệnh dụ, hắn tự nhiên trắng trợn không kiêng dè.
Hắn biết Lăng Hàn có Khởi Nguyên Ma Phương, nhưng nơi này là Thông Thiên Quan, không phải khu vực trung lập, vậy chỉ có thể tìm hiểu đạo tắc mà thôi. Hơn nữa, Thiên Địa Nguyên Cương đối với hắn nửa điểm dùng c*̃ng không có, hắn là Tiên Vương tầng bảy!
Cái này vừa ra tay, tự nhiên là nắm chắc.
Vạn Cổ Tiên Vương muốn ra tay, nhưng càng nhiều Tiên Vương đều lạnh lùng nhìn hắn, để hắn không thể không đè xuống kích động, nếu ra tay, hắn sẽ gặp phải mười tên Tiên Vương trở lên liên thủ vây công.