Đối với Tiên vực mà nói, bức bình chướng của bọn họ không phải là Thông Thiên quan, cũng không phải là Tiên vương cửu trọng thiên, lại càng không phải là Thiên tôn, mà là bản thân Thiên địa a.
Nực cười, hiện tại có quá nhiều người bị kỷ nguyên hòa bình che kín mắt, căn bản không có cách nào nhìn ra xa hơn.
- Bổn tọa đề nghị, giao ra Hàn Lâm.
Một Tiên vương cửu trọng thiên mở miệng.
Chúng Tiên vương biến sắc, người bình thường kêu gọi thì cũng chỉ là người bình thường mà thôi. Thế nhưng Tiên vương mở miệng lại không giống, khi đó chính thức đem việc này lên mặt bàn thảo luận.
Mà quá châm chọc, quá nực cười, lần này bọn hắn gọi Lăng Hàn tới đây là để ca ngợi đối phương. Thế nhưng sao lại thành thảo luận có nên giao Lăng Hàn cho dị vực hay không?
Trong khoảng thời gian ngắn, không có ai lên tiếng nói chuyện.
Đương nhiên Tiên vương cũng sĩ diện, đại bộ phận người tuy rằng trong lòng đồng ý, nhưng mà cũng không muốn biểu đạt, đều muốn mơ hồ cho qua.
- Bổn tọa không đồng ý.
Vạn Cổ Tiên vương là người thưởng thức Lăng Hàn nhất, trước kia cứng rắn với Ngự Hư Tiên vương, hiện tại cũng cực lực giữ gìn Lăng Hàn. Chuyện này khiến cho Lăng Hàn vô cùng cảm động. Bởi vì nói ra Vạn Cổ Tiên vương hoàn toàn không thân quen với hắn.
- Kẻ này thiên phú võ đạo kinh người, còn có Khởi nguyên ma phương, có khả năng rất lớn trở thành Thiên tôn.
- Vạn Cổ huynh...
Lại một Tiên vương cửu trọng thiên mở miệng.
- Kẻ này có thành Thiên tôn hay không khó mà nói được, hơn nữa ít nhất cũng phải là hơn một kỷ nguyên sau mới được. Nhưng mà ngày mai nếu như không giao ra kẻ này, Thiên tôn dị vực sẽ phá hủy khu vực trung lập, như vậy kẻ này còn có hi vọng trở thành Thiên tôn sao?