Phanh phanh phanh. Từng đạo máu tươi b*n r*, không có ai là địch của Lăng Hàn.
Chỉ trong mấy hô hấp, Lăng Hàn tàn sát tất cả sinh linh của dị vực.
Hắn tắm máu địch nhân, đứng ngạo nghễ trên bầu trời. Dù chỉ là một thân ảnh lẻ loi trơ trọi, nhưng vẫn khiến cho nhân sinh có cảm giác dù thiên quân vạn mã của dị vực tới cũng không làm gì được hắn, không thể khiến cho hắn lùi về phía sau.
Thẩm Siêu tỉnh lại, hai chân hắn run rẩy, nói:
- Ta phục, ta phục, ta phục.
Nói tới nói lui cũng chỉ hai chữ này mà thôi.
Lăng Hàn hừ một tiếng, nói:
- Ngươi báo thù tư, nếu không phải thực lực ta hơn xa ngươi, ta đã sớm trở thành cô hồn dã quỷ. Ngươi nói lời này là đang định gạt quỷ sao? Tiểu nahan như ngươi còn sống cũng là lãng phí tài nguyên.
Khí thế hắn vô cùng mạnh mẽ, lại thêm khí thế tiêu diệt Tiên vương dị vực càng làm cho khí thế hắn đáng sợ vô cùng.
Thẩm Siêu bị dọa cho té đái, không có biện pháp. Lúc này tương đương hắn đang đối mặt với một vị chuẩn Thiên tôn, hơn nữa trước đó lại bị kinh sợ nhiều như vậy đã sớm dọa hỏng lá gan của hắn. Cho nên hiện tại căn bản không còn phong thái của Đế giả chút nào.
- Kính xin hạ thủ lưu tình.
Một vị Tiên vương mở miệng.
- Đây là người Tiên vực ta, không được phạt riêng.
Giết người dị vực khác cho dù nhiều hơn nữa cùng là cống hiến cho Tiên vực. Thế nhưng đồ sát đồng bào TIên vực đó chính là tội lớn, huống chi Thẩm Siêu lại là một đế giả. Tương lai tối thiểu cũng trở thành Tiên vương ngũ trọng thiên, là lực lượng không thể bỏ qua.
Phanh, Lăng Hàn ra tay, đầu Thẩm Siêu lập tức bị đánh nát, thần hình câu diệt.
Hắn đã tha cho Thẩm Siêu mấy lần, nhưng mà đối phương chẳng những không thu liễm, ngược lại còn càng quyết tâm giết hắn. Coi hắn là tượng đất, tình tình tốt không biết nổi bão hay sao?