Lăng Hàn lắc đầu, đây quả thực là người bị sủng ái mà trở thành tên vô lại. Nếu như hắn thực sự là Đế tinh thập nhất bí, lại chết trong tay Thẩm Siêu, chỉ sợ ngay cả Tiên vương cửu trọng thiên cũng nổi giận, đánh tan thân thể Thẩm Siêu này thành từng mảnh nhỏ.
Người như vậy, chết cũng không có gì là đáng tiếc.
- Hàn Lâm, sau khi giết ngươi ta còn có thể đi tìm nữ nhân của ngươi. Ngươi đoán xem, ta sẽ làm gì với các nàng?
Thẩm Siêu dùng ngữ khí âm trầm nói.
ánh mắt Lăng Hàn không khỏi lạnh lẽo, hắn vốn còn có kiên nhẫn, nhưng hiện tại... hắn không muốn nhẫn nhịn nữa.
bất quá Tiên vương dị vực tới đây cũng đạt tới một trăm ba mươi bảy tên, như vậy cũng đủ rồi.
Lăng Hàn ra tay, đấm về phía Thẩm Siêu.
Tự tìm đường chết.
Thẩm Siêu cười lạnh, bảo tháp trên đầu hắn chính là do lão tổ Thẩm gia tự mình luyện chế. Tuy rằng không phải là Tiên khí, nhưng mà lại được gia trì một tia Tiên vương chi lực.
Hắn không có cách nào chủ động vận chuyển, nhưng mà bảo tháp lại tự động tản ra đạo quang. Chỉ cần đụng vào, tất cả Thăng nguyên cảnh đều chỉ có thể ngoan ngoãn bị trấn áp mà thôi.
Lăng Hàn không ngờ ra tay đánh tới, đây không phải là muốn chết thì là gì?
- Nhấm nháp tư vị thống khổ đi.
Thẩm Siêu nở nụ cười trào phóng, bởi vì tay Lăng Hàn đã chạm tới đạo quang.
Phanh.
Một tiếng nổ giòn giã vang vọng, Lăng Hàn tiến quân thần tốc, nắm lấy bảo tháp, sau đó dùng lực nhéo một cái, Chuẩn tiên kim không biết là mấy tinh này lập tức hóa thành vô số mảnh vỡ.
Tay Lăng Hàn lại rơi xuống, nắm lấy cổ Thẩm Siêu.
Biến hóa này quá nhanh, Thẩm Siêu căn bản không phản ứng kịp. Hắn kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, vẻ mặt tràn ngập vẻ khó hiểu.