- Đi chết đi!
Khố Cáp Đức ra tay vô tình, muốn tru diệt mười một người Tiên Vực này.
- Tổ huấn!
Mạnh Phi Thành đột nhiên lớn tiếng nói.
Liễu Tam Biến cùng Thường gia Cửu Hổ ngẩn ra, sắc mặt đều nghiêm lại:
- Gặp dị vực, tử chiến đến cùng, tuyệt không lùi bước!
Mạnh Phi Thành gật đầu:
- Khởi Nguyên Ma Phương quan hệ quá lớn, tuyệt không thể rơi vào tay dị vực. Vì lẽ đó, chúng ta thà rằng tử chiến đến cùng, cũng phải kéo dài thời gian, chờ người của chúng ta đến.
- Được!
Liễu Tam Biến, Thường gia Cửu Hổ đều gật đầu, bỏ đi dự định chạy trốn.
Mười một người đều phấn khởi dư dũng, muốn trấn áp Khố Cáp Đức, chỉ là thực lực của bọn hắn bây giờ không ra sao, căn bản uy h**p không được Khố Cáp Đức, ngược lại bị nổ đến máu tươi tung toé.
Lăng Hàn vốn định kiếm cái tiện nghi, nhưng nhìn thấy bọn người Mạnh Phi Thành ở thời khắc cuối cùng biểu hiện, trong lòng hơi động.
Tuy phương thức xử sự của những người này để hắn khó chịu, nhưng ít ra ở trên đại nghĩa bọn họ vẫn có thể nắm giữ được.
Sự tình nhà mình, có thể đóng cửa chậm rãi tính sổ, nhưng hiện tại là thời điểm chống đỡ ngoại địch.
Xèo, thân hình của Lăng Hàn lấp lóe, đã xuất hiện ở trước người Mạnh Phi Thành, đấm ra một quyền đón lấy Khố Cáp Đức.
Oành!
Trong một đòn nặng nề, Lăng Hàn nhất thời bị chấn bay, còn va vào Mạnh Phi Thành ở phía sau, hai người bị cùng một chỗ đánh bay ra ngoài.
Khố Cáp Đức lộ ra vẻ giận dữ, đòn đánh này của hắn nguyên bản có thể đóng đinh Mạnh Phi Thành, không nghĩ tới lại bị Lăng Hàn cắm một cước. Tuy Lăng Hàn cùng Mạnh Phi Thành đều bị chấn bay, nhưng chỉ chịu chút vết thương nhẹ.
Không, Mạnh Phi Thành còn phun mấy búng máu, nhưng cái tên mới xuất hiện kia căn bản đánh rắm cũng không có.