Muỗi chân tuy nhỏ cũng là thịt, không cần thì phí.
Tu vi của hắn c*̃ng có tăng lên rõ ràng, đạt đến Nhất Bí trung kỳ, tốc độ tiến cảnh như vậy ở Tiên Phủ Cảnh có thể nói là nhanh đến kinh người.
Hắn trở lại c*̀ng mọi người gặp mặt, khi Thập Thất Doanh toàn bộ đến đông đủ, bất kể là Hổ Nữu, Vũ Hoàng hay Nữ Hoàng,… đều có tiến bộ rõ ràng. Đáng tiếc chính là, nơi này bộ xương có hạn, cần thời gian rất lâu mới có thể một lần nữa súc tích ra, mà người của Thông Thiên Quan lại quá nhiều, cần từng nhóm một thay phiên.
Có người nói, chỉ có hạn mấy người có đặc quyền, có thể vô hạn chế bắt đầu nơi này tiến hành rèn luyện.
Tỷ như bốn Đế giả vô thượng của Thánh Nguyên Học Viện như Kỷ Vô Danh, Thích Thiện Tử, Hồng Hoang, Già Lan, còn có hai tên Đế Tinh của biên quan.
Theo lý thuyết, Lăng Hàn cùng Vũ Hoàng cũng có thể được đãi ngộ như vậy, nhưng Vạn Cổ Tiên Vương trước còn nói muốn chăm sóc bọn họ thật giống như lãng quên bọn họ rồi, để bọn họ chỉ có thể tu luyện như những người khác, hạn chế tốc độ tiến cảnh của tu vi.
Tiên Vương sẽ quên sự tình sao?
Sẽ không, vậy vì sao Vạn Cổ Tiên Vương không đề bạt hai người bọn họ hẳn có dụng ý của hắn.
- Độc đan rốt cục luyện thành!
Lăng Hàn mỉm cười.
Hắn và đám người Nữ Hoàng lần thứ hai tiến vào khu vực trung lập, từ cửa động kia bắt đầu đưa vào độc dược, có điều từ bên ngoài đến xem, bảy viên độc đan này tỏa ra ánh sáng lung linh, tràn ngập mùi thơm ngát, hoàn toàn chính là Tiên đan.
Vì ngụy trang dược tính của độc đan, Lăng Hàn thực là rất khổ tâm.
- Nhất định phải thành a, đây chính là bỏ ra vô số Tinh Thạch của ta.