Giả Tây cười gằn, hắn xác thực không phải đối thủ của Trình Lượng, nhưng hiện tại là tranh giành nữ nhân, liều chính là thủ đoạn, mà không phải giá trị võ lực. Hắn nói:
- Làm sao, bị ta nói trúng rồi, thẹn quá thành giận?
- Ngươi muốn chết!
Trình Lượng giương tay một cái, muốn đánh tới Giả Tây.
Lăng Hàn duỗi chân nhẹ nhàng câu, oành, cả người Trình Lượng c*m v** đất, ngã chặt chẽ vững vàng.
Giả Tây thấy thế, không khỏi cười ha ha, nhưng cười cười, nụ cười trên mặt hắn liền cất đi.
Có thể vào Thánh Nguyên Học Viện, lại có người nào là dong tài?
Hắn cùng Trình Lượng đều là Hoàng giả, hơn nữa ở trong Hoàng giả cũng coi như tư chất thượng thừa, nhưng Trình Lượng lại bị Lăng Hàn gạt chân liền ngã, đây là thực lực áp chế như thế nào? Vừa nãy nếu như hắn toát ra tí tẹo mơ ước với hai nữ, không phải cũng sẽ bị đả kích sao?
Trình Lượng ngã cái đầu óc choáng váng, thật lâu sau mới bò dậy, nhìn về phía Lăng Hàn, trên mặt đầu tiên là vẻ mờ mịt, sau đó lộ ra vẻ giận dữ:
- Ngươi, ngươi dám ra tay với ta?
Hắn là đệ tử của Thánh Nguyên học viện a!
- Ỷ vào tu vi cao hơn ta mà thôi!
Hắn đầy mặt xem thường, Lăng Hàn vừa ra tay hắn liền cảm ứng được, đối phương hẳn là Thiên Hồn, mà hắn chỉ là Âm Hồn. Tuy hắn là Hoàng giả, nhưng nhiều nhất cũng là Địa Hồn vô địch mà thôi, đối đầu Thiên Hồn miễn cưỡng có thể chịu đưng mấy chiêu, nhưng khẳng định không phải đối thủ.
Thực sự là không biết xấu hổ, tu vi cao hơn hắn còn muốn đánh lén, cái này tính là gì?
Học sinh bốn phía đều gật đầu, lấy nhãn lực của bọn họ đương nhiên nhìn ra được tu vi của Lăng Hàn, đúng là Thiên Hồn.