Nếu không thì, Lăng Hàn vừa ra tay liền có thể thuấn sát bọn họ.
Nhưng Lăng Hàn không để ý chút nào, hắn đã đi ra con đường của mình, Bản Nguyên trùng kích chỉ là một sát chiêu của hắn, hơn nữa sớm muộn sẽ bị hắn từ bỏ, cho dù Ngũ hành Bản Nguyên có thể tăng lên tới cấp độ Tiên Vương tầng chín.
Vô dụng!
Mục tiêu của Lăng Hàn chính là Thiên Tôn, vậy cấp bậc Tiên Vương tầng chín thì đã làm sao, chắc chắn sẽ không được hắn coi như át chủ bài chân chính.
Hắn dùng ra Nộ Quyền, nhất thời khí thế thay đổi, thật giống như một vị Viễn cổ Đại Đế giáng lâm, tỏa ra khí phách vô thượng trấn áp tất cả.
Ba người Trình Tử Tâm đều kinh hãi đến biến sắc, bọn họ đứng ở trước mặt Lăng Hàn chỉ cảm thấy cực kỳ nhỏ bé, phảng phất như đối phương tiện tay một quyền liền có thể đánh giết mình thành cặn bã. Bọn họ tốt xấu gì cũng là Đế giả, vội vã đè xuống sợ hãi trong lòng, thiêu đốt chiến ý, liều mạng chiến một trận.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, chiến ý của ba người này vẫn đáng giá khẳng định, mà hắn muốn cũng là nhân tài như vậy, bằng không sau này gặp phải Hắc Ám chi triều, thấy đối phương số lượng nhiều, cường giả nhiều, không phải trong nháy mắt liền mềm nhũn, không đánh mà chạy sao?
Hắn có ý thuyết phục ba người này, liền không hề sử dụng toàn lực, chỉ lấy Nộ Quyền áp chế ba người.
Ba người Trình Tử Tâm đều gào thét liên tục, nhưng căn bản vô dụng, ở tầng thứ Sơn Hà Cảnh, Lăng Hàn là vô địch, ngay cả Tiên Vương tầng chín đến cũng như thế.
Đánh hơn nửa ngày, Lăng Hàn bỗng nhiên ngừng tay, cười nói:
- Như thế nào, phục chưa?
- Không phục!
Ba người Trình Tử Tâm đều nói, bọn họ không cam lòng, cho rằng nơi này hạn chế bọn họ phát huy, bằng không làm sao có khả năng ba người liên thủ cũng không địch lại Lăng Hàn?