Cái uy này vừa lập, vậy chỉ cần hắn còn một ngày, Trình gia sẽ coi Lăng Nguyệt Ngôn là tổ tông mà cung cấp, không dám có chút ngạo mạn mảy may.
- Hàn Nhi, ngươi càng ngày càng có tiền đồ.
Nhạc Hồng Thường thở dài nói.
Là con trai cứu nàng từ trong lao ngục ra, để vợ chồng bọn họ đoàn tụ, cũng là Lăng Hàn để bọn họ có thể tiến vào Tiên Vực, lấy tư chất bình thường bước vào Sáng Thế Cảnh, đây là bọn hắn trước đó nghĩ c*̃ng không dám nghĩ.
Hiện tại, Lăng Hàn lại một lần nữa thành trụ cột trong nhà, che mưa che gió.
- Lăng Hàn của Nữu là mạnh nhất!
Hổ Nữu treo ở trên lưng Lăng Hàn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tất cả đều là kiêu ngạo cùng thỏa mãn.
Các nữ Hách Liên Tầm Tuyết cũng trong mắt có thần thái liên tục, quyến rũ như nước.
- Khặc, bản vương liền không quấy rầy các ngươi.
Thái Âm Vương xoay người rời đi.
- Bổn cô nương c*̃ng chạy.
Dực Song Song c*̃ng thức thời rời đi.
Vợ chồng Lăng Đông Hành, Lăng Nguyệt Ngôn đều rời phòng, nhường không gian cho Lăng Hàn cùng các hồng nhan.
- Phu quân!
Các nữ lập tức đánh tới, điên cuồng hôn môi Lăng Hàn.
Hơn một vạn năm, nhớ chết các nàng.
Lăng Hàn ôm ấp, trong lòng cũng cực kỳ cảm khái, đi qua nhiều năm như vậy, cuối cùng một nhà đoàn tụ.
Chúng nữ vừa khóc vừa cười, vừa cười vừa khóc, để Hổ Nữu cực kỳ khinh bỉ, thực sự là tiểu hài tử.
Bọn họ c*̃ng không có làm sự tình xấu hổ gì, chỉ nói những năm này trải qua, vừa nói chính là ba ngày, người của Trình gia rốt cục đến rồi.
Người trở lại báo tin chỉ là Sơn Hà Cảnh, một đường vượt núi băng đèo vẫn cần một quãng thời gian, bởi vậy hắn trở lại liền bỏ ra thời gian hơn một ngày, sau đó Trình gia bởi vì đột nhiên xuất hiện Lăng Hàn lại thương lượng hơn một ngày thời gian, rốt cuộc phải dùng sách lược thế nào, đến ngày thứ ba sắp kết thúc, bọn họ mới rốt cục có quyết định, phái người lại đây.