- Nhưng tên tiểu tử khốn kiếp kia c*̃ng không nên vào lúc này vứt Nguyệt Ngôn mà đi, cái này xem như là có ý gì?
Lăng Đông Hành vỗ bàn, con gái của mình lại bị người bội tình bạc nghĩa, hắn đương nhiên giận dữ.
- Đây không phải bản ý của Dịch Phong, mà là bị gia tộc bức bách, mới sẽ nói như vậy.
Lăng Nguyệt Ngôn còn thay chồng mình nói tốt.
Lăng Hàn khoát tay áo một cái nói:
- Muội muội, chúng ta đi Trình gia một lần, xem em rể nói ra sao.
Lăng Nguyệt Ngôn nhất thời lộ ra vẻ khó khăn, trước đó vài ngày Trình Dịch Phong trở về Trình gia, sau đó không trở về, hôm nay nàng không nhịn được, liền tìm tới Trình gia, kết quả bị Trình Dịch Phong nói muốn cắt đứt tình vợ chồng.
Mặt khác, trong cốc còn có thật nhiều người kỳ thực là người Trình gia, tới nơi này chính là coi trọng tài nguyên của Lăng gia, dù sao Hổ Nữu đối với vợ chồng Lăng Đông Hành là cực kỳ để bụng, hơn nữa, tài nguyên tu luyện Tiên dược trở xuống thật không tính là cái gì.
Những người này c*̃ng lập tức rút về Trình gia, dù sao sau này Lăng gia sẽ không chiếm được chổ tốt của Côn Bằng Cung nữa, vậy còn ở lại chỗ này làm gì?
- Cái này...
Lăng Nguyệt Ngôn chần chờ, trong lòng nàng vẫn còn yêu chồng mình, càng hi vọng đối phương sẽ hồi tâm chuyển ý.
- Phàm là tộc nhân của Trình gia ta nghe, lập tức thu thập hành trang, trở về gia tộc!
Đúng lúc này, chỉ nghe một người ở trong cốc lớn tiếng nói, âm thanh cuồn cuộn như Lôi.
- Vâng, Thái Hanh tộc lão!
Người của Trình gia đều ầm ầm kêu lên, lập tức bắt đầu thu thập.
Chỗ tốt chiếm hết, hiện tại muốn chạy?
Lăng Hàn hừ một tiếng, lập tức vọt ra ngoài, ánh mắt đảo qua, chỉ thấy giữa bầu trời đứng thẳng một nam tử, chắp hai tay sau lưng, trên mặt mang theo vẻ kiêu ngạo.