Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền, Chư Toàn Nhi, Hách Liên Tầm Tuyết đều ở bên cạnh mình, mỗi một người đều mừng như điên, để trong lòng hắn c*̃ng không khỏi cảm động nói:
- Để các ngươi đợi lâu.
Hổ Nữu ngáp một cái, lộ ra vẻ tẻ nhạt, đồng thời c*̃ng có chút bất mãn, thật vất vả mang những đại tiểu yêu tinh này từ bên người Lăng Hàn đi, hiện tại lại trở về.
- Mấy vị này là...
Vợ chồng Lăng Đông Hành nhìn Nữ Hoàng, Hổ Nữu, Nhu yêu nữ, lộ ra vẻ kinh diễm.
Mặc dù bọn họ là Hổ Nữu sắp xếp ở đây, nhưng Hổ Nữu căn bản không hề tới nơi này, bởi vậy ấn tượng của vợ chồng Lăng Đông Hành đối với Hổ Nữu còn dừng lại ở thời kỳ trẻ thơ, hoàn toàn không thể liên hệ tới mỹ nhân tuyệt diễm kia.
Lăng Hàn cười cợt nói:
- Ta đến giới thiệu cho mọi người, đây là Hổ Nữu…
Phốc!
Vợ chồng Lăng Đông Hành, chư nữ Hách Liên Tầm Tuyết đều phun ra ngoài, bọn họ cái nào chưa từng thấy Hổ Nữu khi còn bé, nhưng luôn cảm thấy nha đầu này vĩnh viễn sẽ không lớn lên, bây giờ nhìn thấy đại cô nương như hoa như ngọc kia, để bọn họ cũng không thể tin tưởng.
- Làm sao, Nữu không xinh đẹp như thế sao?
Hổ Nữu rất bất mãn, chống eo nhỏ nhe răng.
Bởi vậy, tất cả mọi người gật gù, đây tuyệt đối là Hổ Nữu.
Sau một vòng giới thiệu, chúng nữ nhất thời đánh thành một mảnh, Nữ Hoàng chỉ mở miệng nói rồi vài câu, một cách tự nhiên để các nữ đều lấy nàng làm trung tâm, tín phục đến sát đất, mà vợ chồng Lăng Đông Hành thì lôi kéo Lăng Hàn hỏi liên tục.
- Ồ, cha, mẹ, đây là xảy ra chuyện gì?
Một bóng người hạ xuống, là một mỹ phụ ung dung hoa lệ, nàng là nói vợ chồng Lăng Đông Hành.