Lời này Lăng Hàn đương nhiên nói khuếch đại, nhưng cùng sự thực c*̃ng không có quá nhiều khác biệt, Linh Nhạc Tiên Vương là chắc chắn sẽ không bỏ mặc hắn rời đi. Mà trước đó, Tiên Vương muốn giết Lăng Hàn c*̃ng không chỉ một cái, còn không phải đều để hắn chạy thoát.
- Vậy đi.
Bọn họ cất bước, c*̃ng bất chấp tất cả, rời bí cảnh lại nói.
Bọn họ chuyên tâm chạy đi, sau khi tiến vào rừng rậm cũng không thể không giảm tốc độ, bởi vì gai sâu quá đáng sợ, bị đụng một phát liền xong.
Bỏ ra bảy ngày thời gian, bọn họ cuối cùng ra bí cảnh, vội vã kéo thân hình, chạy mất dép.
Dị đột nhiên nói:
- Lăng huynh, ta có thể đi theo ngươi hay không?
Ồ?
Mới đầu Lăng Hàn còn đang hoài nghi lỗ tai mình có phải là nghe lầm hay không, kiêu ngạo như Dị lại sẽ nói ra lời như vậy. Nhưng suy nghĩ thêm, hiện tại sức chiến đấu của hắn đã vượt xa cấp bậc Đế giả, xác thực nắm giữ tư cách để Dị khom lưng.
Hắn từ trước đến giờ không thích ràng buộc, phản ứng đầu tiên chính là từ chối, nhưng nghĩ nghĩ, tương lai mục tiêu của hắn là thành tựu Thiên Tôn, mà Hắc Ám chi triều chính là bức tường không thể tránh, nhất định sẽ bạo phát một trận đại chiến.
Nếu như hắn đi chiến dị vực Thiên Tôn, vậy tự nhiên cũng cần có Tiên Vương đi đối phó những cường giả Thập Liên, Thập Bát Liên của dị vực.
Vì lẽ đó, hắn xác thực cũng nên bồi dưỡng thế lực của mình, hơn nữa còn là thế lực vô cùng mạnh mẽ.
Nghĩ tới đây, Lăng Hàn liền thay đổi chủ ý nói:
- Dị huynh, ta có một chuyện phải nói cho ngươi, đến, trước tiên vào một chỗ an toàn tuyệt đối đã.
Nếu dự định thu Dị làm trợ thủ đắc lực, Lăng Hàn cũng công bằng, mang theo Dị tiến vào Hắc Tháp.