- Chết!
Hắn lần thứ hai giết ra ngoài, nhưng nếu biết Lăng Hàn nắm giữ đại sát chiêu kh*ng b* kia, hắn tự nhiên c*̃ng có chuẩn bị, nếu như lại giẫm lên vết xe đổ, vậy hắn c*̃ng oan ức xưng đế giả.
Quả nhiên, khi Lăng Hàn oanh ra Bản Nguyên trùng kích, Lâm Tuyên đúng lúc rời đi phạm vi công kích của một chiêu này.
- Làm sao, không dám nhận chiêu sao?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười.
- Công kích của ngươi, ta toàn bộ đỡ lấy, mà công kích của ta ngươi không dám tiếp, ngươi xem như là Tiên Phủ Cảnh gì?
Kháo, không phải ta yếu, mà là ngươi quá b**n th**!
Có công kích của Phân Hồn nào có thể đánh tan phòng ngự của Tiên Phủ, tạo thành uy h**p? Có mấy phòng ngự của Phân Hồn ngay cả công kích của Tiên Phủ cũng có thể chịu đựng được?
Cũng chỉ có Lăng Hàn!
Trên đời này tại sao có thể có b**n th** như thế?
Nhưng hắn không thể phản bác, vì hắn không dám nhận công kích của Lăng Hàn.
Hắn thực sự là phiền muộn chết mất.
- Chết đi cho ta!
Chết!
Chết!
Lâm Tuyên học ngoan, không đến gần Lăng Hàn, mà viễn trình nổ ra công kích. Hắn cao hơn Lăng Hàn một cảnh giới lớn, cho dù cách khoảng cách xa như vậy ra tay cũng có thể tạo thành uy h**p to lớn với Lăng Hàn.
Ngược lại, Bản Nguyên trùng kích của Lăng Hàn lại bị khoảng cách giới hạn, không thể tạo thành uy h**p với Lâm Tuyên.
Cứ như vậy, Lăng Hàn nhất thời ngàn cân treo sợi tóc.
Lăng Hàn không ham chiến, Bản Nguyên trùng kích chỉ có thể giết cái xuất kỳ bất ý, không cách nào một đòn giải quyết đối thủ, kế tiếp liền không có cơ hội. Nếu như hắn còn có một đạo Thiên Địa Bản Nguyên, vậy đơn giản tiến vào trong Hắc Tháp, trực tiếp tu đến chín Phân Hồn viên mãn lại trở ra.