Đám người Lao Lương vội vã lấy ra linh đan giải độc, cho Biệt Tử Văn uống, chỉ chốc lát, Biệt Tử Văn rốt cục yên tĩnh lại, nhưng hôn mê, phát ra tiếng hít thở ồ ồ.
Tốt xấu cũng xem như là trấn áp được độc tố.
- Không hổ là Thất Lạc Chi Địa của thượng cổ, từng bước nguy cơ.
Ngãi Khải Phong lòng vẫn còn sợ hãi, hắn, Lao Lương, Địch Đồng Hân cùng Biệt Tử Văn giống nhau, đều là Nhất Bí Đế giả, nếu Biệt Tử Văn trúng chiêu, vậy bọn họ c*̃ng khẳng định không cách nào may mắn thoát khỏi, chỉ là vận may của bọn họ tốt hơn, không có giẫm đến cây gai kia mà thôi.
Nhưng trời mới biết nơi này còn có cây gai khác hay không, hoặc là đồ vật tương tự.
Nhưng Lăng Hàn nhìn Biệt Tử Văn nói:
- Tình huống của hắn không đúng lắm, không giống như là độc tố bị hóa giải.
- Ngươi biết cái gì?
Ngãi Khải Phong lập tức phản bác, hắn mới vừa mở miệng Lăng Hàn liền nói như vậy, không phải đang cố ý phá đài của hắn sao? Thái Dịch Giải Độc Đan kia chính là Tứ Tinh đại sư Chung Kỳ tự tay luyện chế, độc tố dưới Tiên Vương là có thể dễ dàng giải trừ.
- Ừm!
Lao Lương cùng Địch Đồng Hân c*̃ng gật đầu, bọn họ đối với Chung Kỳ đại sư tự nhiên là một trăm cái yên tâm cùng tín nhiệm.
Lăng Hàn bĩu môi, không tiếp tục nói nữa.
Hắn cũng là Tứ Tinh đại sư a, nhưng nếu ba người này không cảm kích, hắn c*̃ng không có cần thiết đi lấy mặt nóng dán mông lạnh. Ngược lại, hắn không quen Biệt Tử Văn, càng không có giao tình gì, chết sống với hắn có quan hệ gì?
- Ạch...
Đột nhiên Biệt Tử Văn há mồm, phát ra thanh âm cổ quái, thật giống như là từ trong cây khô bò ra.
Khi ánh mắt của mọi người bị hấp dẫn tới, chỉ thấy Biệt Tử Văn bỗng nhiên mở mắt, tròng trắng mắt đã biến thành màu xanh lam, mà con ngươi thì lại hóa thành màu trắng, luống cuồng sợ hãi.