Chí ít là ở trước mặt một tên Võ Giả cùng cấp, Lăng Hàn cùng Vu Lan Phong Hoa đều là Thiên Hồn cảnh.
- Ha ha, một tên tiểu bối mà thôi.
Linh Nhạc Tiên Vương hời hợt nói, nếu như Lăng Hàn cùng Ngự Hư Giáo có oán, hắn cũng không chú ý mượn tay của đối phương g**t ch*t Lăng Hàn.
Vì lẽ đó, hắn tự nhiên không thể thổ lộ ra quan hệ của Lăng Hàn cùng Thương Chỉ Vi.
An Nhiên đang tức giận, đương nhiên sẽ không thay Lăng Hàn biện giải, mà Lâm Tuyên thì càng không cần phải nói.
- Thật không nghĩ tới, nơi này lại là một Thất Lạc Chi Địa của thượng cổ!
Đại Vân Tiên Vương nói lời tương đồng như Linh Nhạc Tiên Vương.
- Bát Bộ Chân Linh Thú này, hẳn đã sớm tuyệt diệt, không nghĩ tới lại nhìn thấy ở đây.
Hắn tùy ý thò ra một tay, nguyên lực phun trào, một cự thú nhất thời bị một bàn tay tám màu tóm lấy, mặc nó giãy giụa như thế nào cũng uổng phí lực, mà khi nó bị bắt đến trước mặt hai vị Tiên Vương, nhất thời sợ đến kẹp chặt đuôi.
Ở trước mặt Tiên Vương cấp cao như vậy, mặc nó lại dã tính khó thuần làm sao cũng sẽ bản năng cảm thấy kính nể.
Tiên Vương, đại biểu thiên địa!
- Xác thực, đây là Bát Bộ Tiên Văn, dung hợp tám loại thiên địa đạo tắc.
Linh Nhạc Tiên Vương đưa tay phất một cái, trên người cự thú kia lập tức hiện ra một phù văn, vô cùng phức tạp.
- Lúc trước Bát Bộ Chân Linh Nguyên Thú, tuy không có bước vào tầng chín, nhưng dựa vào Bát Bộ Tiên Văn, hầu như quét ngang hết thảy tầng tám.
Lăng Hàn nghe vào trong tai, lại cảm ứng một hồi, không khỏi âm thầm gật đầu.
Hiện tại hắn có tám đạo Thiên Địa Bản Nguyên, có thể nói là căn nguyên của tám loại quy tắc, nên đối với tám loại quy tắc này cực kỳ mẫn cảm, hắn cảm ứng được, trên phù văn kia có năm loại quy tắc có thể cộng hưởng với hắn.