Tiểu tử này ngược lại cũng không ngu ngốc, Lâm Tuyên ở một bên thầm nghĩ, đáng tiếc chính là, vẫn là quá tham lam, nếu không hắn nên biết An Nhiên tuyệt không phải là hắn có thể trèo cao nổi.
Thực lực của Tiên Phủ cùng Phân Hồn chênh lệch như trời và đất, mà ở trên địa vị cũng như thế.
Có thể cả đời Lăng Hàn cũng chỉ có thể dừng lại ở Phân Hồn Cảnh? Nhưng An Nhiên chí ít là Tiên Vương tầng năm, thậm chí có thể tiếp nhận y bát của Thương Chỉ Vi, trở thành Tiên Vương tầng chín mạnh nhất Tiên Vực.
Hắn không biết trên Tiên Vương tầng chín còn có Thiên Tôn, chỉ có số ít người mới biết bí ẩn như vậy.
- Coi như ngươi không địch lại, ta c*̃ng sẽ không giết ngươi!
An Nhiên cố ý nói, mục đích là vì kích Lăng Hàn đáp ứng.
- Ngươi vẫn tính là nam nhân sao?
Lăng Hàn cố ý lộ ra vẻ tức giận:
- Ai nói ta không phải nam nhân?
- Vậy thì tới đón ta một chiêu!
- Được!
Lăng Hàn thật giống như chịu không nổi k*ch th*ch, một lời đáp ứng.
Lâm Tuyên nhất thời lộ ra vẻ khinh thường, thật ngu xuẩn, hai ba câu liền bị kích đến rối loạn thần trí, người như thế căn bản không đáng hắn coi trọng, tùy tiện tính toán một chút liền có thể g**t ch*t.
Trần quản sự kinh ngạc, từ hôm qua Lăng Hàn biểu hiện đến xem, hắn rõ ràng là một người rất bình tĩnh, làm sao có khả năng dễ dàng bị làm tức giận như vậy?
Có chút không đúng.
- Có điều!
Lăng Hàn kéo dài âm thanh.
- Ta lại không ngốc, không có chuyện gì đi cho ngươi đánh một hồi? Trừ khi ngươi có thể đáp ứng, nếu ta có thể đỡ lấy một chiêu của ngươi, ngươi liền cho ta vài cây Tiên dược!
Vài cây Tiên dược? Tiểu tử ngươi cũng thật là giở công phu sư tử ngoạm, coi mình là ai, ăn một kích liền giá trị vài cây Tiên dược.