Linh Nhạc Tiên Vương bay xuống, nửa quỳ ở trước mặt của nàng, có vẻ cực kỳ cung kính, mà sau khi buông xuống, trong ánh mắt càng có ái mộ mãnh liệt.
Hắn vẫn yêu thích Thương Chỉ Vi, sẵn lòng ở lại Tứ Hải Cung làm một lão nhị ngàn năm, cũng là bởi vì nguyên nhân này.
Chỉ là hắn xưa nay không dám biểu lộ, sợ sau khi bị từ chối, Thương Chỉ Vi sẽ đuổi hắn rời Tứ Hải Cung.
Tiểu Cốt học vẹt mô phỏng theo vẫn rất có nguyên tắc, tuy nhìn thấy Linh Nhạc Tiên Vương quỳ xuống, nhưng cũng không có quỳ theo, mà ở một bên nhìn.
- Hóa ra là Lão Cốt Ma!
Thương Chỉ Vi nhìn Tiểu Cốt.
- Truyền thuyết ngươi ở mấy kỷ nguyên trước đã chết, xem ra không giả, từ trên tiên cốt sinh ra linh trí đã mất đi, trí tuệ mới sinh ra này chỉ như tiểu nhi ba tuổi.
Vẫn là nàng nhãn lực cao minh, liếc mắt đã nhìn ra nội tình của Tiểu Cốt.
- Hóa ra là Lão Cốt Ma...
Tiểu Cốt rất có hứng thú học vẹt.
Thương Chỉ Vi không cho rằng ngang ngược, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn, khuôn mặt cười lộ ra vẻ phức tạp. Qua một hồi lâu, nàng mới nói:
- Ngươi là đệ tử của Duyên Sinh, chính là đệ tử của Bổn cung, dòng dõi của Bổn cung.
Câu nói này vừa ra, người của Tứ Hải Cung đều ồ lên.
Đệ tử cũng coi như thôi, đệ tử thân truyền của Thương Chỉ Vi tổng cộng có ba người, nhưng dòng dõi?
Thương Chỉ Vi một đời chưa gả, tự nhiên không thể có dòng dõi, vậy sau này Lăng Hàn nắm giữ đặc quyền thế nào? Thiếu Cung chủ của Tứ Hải Cung?
Tuy người người không phục, nhưng không người nào dám nói cái gì, chỉ có phần ước ao.
Tứ Hải Cung từ trước đến giờ là Thương Chỉ Vi nói một không hai, cái này cũng là đặc quyền của Tiên Vương tầng chín, cao cao tại thượng, thiên chi thần linh.