Các nàng bộc phát khí thế kinh người, thực lực hiện tại tiến thêm một bước, uy thế vô cùng kinh người, căn bản không người nào dám nhìn thẳng.
- Ha ha, Nữu muốn một đánh mười!
Hổ Nữu kêu to oa oa.
Nữ Hoàng nhìn lên bầu trời, nàng cũng có một địch nhân, đó chính là Kỳ Vô Danh.
Nàng từ xưa tới nay vô cùng cao ngạo, Kỷ Vô Danh ba phen mấy bận đánh bại nàng, Lăng Hàn bị chèn ép không có tính tình, Nữ Hoàng cũng nghẹn một bụng tức giận, muốn vãn hồi mặt mũi.
Lăng Hàn thì sao?
Lăng Hàn vẫn ngồi đó, hắn đang câu thông với Âm Hồn Ngọc chi vương, năm ngàn năm qua đi, hắn căn bản không có tiến triển. Đối với cái đê lớn này, hắn chẳng khác gì con cá đánh lén suốt năm ngàn năm, cho dù năm trăm triệu năm cũng không có hiệu quả.
Lăng Hàn vẫn không buông tha.
Hắn biết rõ mình còn thua kém Kỷ Vô Danh, đối phương dưới tình huống không có phân hồn lại đánh ngang tài ngang sức với hắn, nếu như đạt tới trạng thái mạnh nhất, có lẽ hắn không địch lại.
Như vậy, Lăng Hàn muốn tiến thêm một bước, hơn nữa phải là tốt nhất.
Thứ nhất, hắn muốn ngưng tụ phân hồn mạnh nhất. Thứ hai, hắn muốn đạt được thổ chi bản nguyên, lại năng cao uy lực bổn nguyên va chạm một bước.
Năm ngàn năm không được, vậy thì thêm năm ngàn năm, một vạn năm, tuyệt đố không thể vì chút lòng tham mà lỡ nhiều việc.
Sáu ngàn năm, bảy ngàn năm, tám ngàn năm, thời gian như thoi đưa, người tiến vào Âm Hồn Cốc đổi một đám lại một đám nhưng truyền thuyết Lăng Hàn không ngừng truyền lưu ra ngoài, dù sao hắn an vị bên cạnh đầm nước, ai dám xem nhẹ hắn?
Chín ngàn năm!
Lăng Hàn ngày qua ngày vẫn làm một việc, hắn dùng thần thức va chạm với Âm Hồn Ngọc, thời điểm chính hắn cũng chết lặng, ông, hắn lại tiến vào bên trong.