Khẩu vị thật lớn.
Lăng Hàn tổng cộng mới thu hoạch mười bảy cây Đại Đạo Chi Hoa, sau đó chia với ba nữ, bình quân mỗi người chỉ năm cây mà thôi. Chúc Tuệ Vân này hỏi chính là mười cây, coi như Lăng Hàn không có phân cho ba nữ, vậy sau khi bán cho Chúc Tuệ Vân, Đại Đạo Chi Hoa trong tay hắn c*̃ng không còn bao nhiêu.
Then chốt là, Đại Đạo Chi Hoa không giống Long Tinh, càng thêm quý giá, không phải Tinh Thạch có thể cân nhắc?
Phải biết, đây chính là bảo vật bước lên Long kiều màu đen mới có thể đạt được, một kỷ nguyên c*̃ng chỉ có Lăng Hàn cùng Kỷ Vô Danh leo lên qua.
Lăng Hàn lắc đầu một cái:
- Cái gì Đại Đạo Chi Hoa, chưa từng thấy.
- Lăng huynh, ngươi đây là không có suy nghĩ.
Chúc Tuệ Vân hơi chìm xuống, không giận tự uy.
Đế giả giận dữ, đương nhiên phong vân biến sắc.
- Ngươi là món đồ gì?
Nữ Hoàng mở miệng, uy nghiêm vô tận rung động, tuy cảnh giới của nàng không cao lắm, nhưng khí thế cường đại đến kinh người, đây là trời sinh, người khác làm sao c*̃ng mô phỏng không được.
Chúc Tuệ Vân nguyên bản có chút phẫn nộ, lần này trên mặt càng thêm nghiêm lạnh. Nàng kích chỉ về phía Nữ Hoàng nói:
- Dám vô lễ với ta?
- Là chính ngươi đưa mặt ra đòi đánh.
Lăng Hàn từ tốn nói.
- Ta không có thói quen đánh nữ nhân, nhưng ngươi còn muốn dây dưa, vậy ta sẽ không khách khí.
- Ha ha, thật sự cho rằng xúc động chí tôn thiên đạo, liền có thể vô địch thiên hạ?
Chúc Tuệ Vân xem thường nói.
Cảnh giới quá cách xa, song phương ròng rã chênh lệch ba cảnh giới nhỏ, tính cả nàng là cấp bậc Đế giả, vậy chính là năm bậc, Lăng Hàn làm sao xứng thả lời hung ác như vậy?
Coi như Lăng Hàn bước lên thiên đạo, vậy c*̃ng nhiều lắm lướt qua bốn bậc mà thôi.