Phó Nhạc thu hồi thuyền xuyên đất, Lăng Hàn thì để tất cả mọi người từ trong Hắc Tháp đi ra, đoàn người đi về phía Bách Long Thành, chỉ mấy chục dặm đường, chuyện trong vài bước.
Muốn vào thành, trước tiên trả tiền.
Bách Long Thành vừa là đại thành võ đạo, cũng là đại thành đan đạo, không chỉ võ giả lui tới rất nhiều, hơn nữa còn có rất nhiều thương nhân, ở trong toàn bộ Tây Tiên Vực cũng có thể tính là đại thành cực kỳ nhộn nhịp.
Bởi vậy, lệ phí vào thành rất cao, cực kỳ cao.
Một người một trăm Tinh Thạch, hơn nữa phải soi Không Gian Thần Khí, nếu như phát hiện nhân viên tư tàng nào, sẽ bị xử tử!
Rất nghiêm, nhưng người ta quả thật có sức lực, trong Cổ Đan Tháp có ít nhất mười tên Ngũ Tinh Đan Sư, sức ảnh hưởng của bọn họ cực kỳ to lớn, nếu bọn họ định ra phép tắc, ai dám không tuân?
Mấy người Lăng Hàn đàng hoàng nộp phí vào thành, cuối cùng tiến vào tòa thành cổ này.
Có người nói nơi này mai táng hơn trăm con Tiên Long, có thể chỉ là một truyền thuyết, nhưng trong thành xác thực thỉnh thoảng có thể nhìn thấy hư ảnh Đại Long từ dưới nền đất dựng lên, nhằm phía Cửu Tiêu.
Có thể bởi vì có cảnh tượng kì dị như vậy, mới sẽ có truyền thuyết trăm rồng chôn ở đây.
- Trước tiên tìm khách sạn dàn xếp lại.
Đến nơi này, cái bảng hiệu nhị thế tổ của Phó Nhạc c*̃ng khó dùng, ở Thống Liên Thành, người người sẽ bởi vì hắn là đời thứ ba của Phó gia mà nhường hắn, nhưng ở nơi này ai quan tâm?
Nhị thế tổ như hắn, nơi này một trảo một đám lớn.
- Lăng huynh, chớ xen vào việc của người khác.
Phó Nhạc nhìn Lăng Hàn nhắc nhở.
Vị này rất thích lo chuyện bao đồng, nhưng lo chuyện bao đồng còn phải xem thực lực của bản thân, nơi này có rất nhiều chuyện vô bổ quản không nổi.