Dị!
Gia hỏa này kiêu ngạo đến tận trong xương cốt, tà mị vô cùng, lại có thể bị một con cá đuổi cho chạy như vậy?
- Ha ha ha ha, Lăng Hàn, lại gặp mặt!
Tuy rằng Dị đang lẩn trốn, lại không hề có chút xíu chật vật nào, trái lại vẫn nhìn về phía Lăng Hàn phá lên cười.
- Người quái dị, ngươi cũng bị đuổi tới sắp tàn phế hoa cúc, còn cười cái gì mà cười?
Hổ Nữu nói không cố kỵ.
Dị cất tiếng cười to:
- Ta không giết được nó, nó cũng đừng hòng mơ tưởng làm gì được ta.
Lăng Hàn cười, nói:
- Không bằng liên thủ?
- Được!
Lăng Hàn vốn tưởng rằng người kiêu ngạo giống như Dị sẽ không đồng ý liên thủ. Nhưng thật không ngờ đối phương lại có thể đáp ứng dứt khoát như vậy. Điều này khiến cho hắn có chút bất ngờ.
Nhưng hắn càng không phải là người dây dưa, lập tức hét dài một tiếng, xông về phía con cá xương kia.
- Nữu cũng tới!
Hổ Nữu phát ra một tiếng rít gào trầm thấp, cũng xông ra.
Nữ hoàng cao ngạo hơn nhiều. Tuy rằng nàng cũng xông ra, lại cao ngạo lạnh lùng vô cùng, chỉ là phát động công kích sắc bén.
Về phần Nhu Yêu Nữ chỉ có phần đứng ở một bên xem trò vui. Ở thời điểm này Tứ Trảm Hoàng giả cùng Đế giả có chênh lệch thực lực rất lớn.
Ầm!
Lăng Hàn xông lên. Con cá xương kia lập tức vẫy đuôi đánh về phía hắn.
Ầm. Hắn đã bị đánh bay ra ngoài, đúng là không hề có sức lực chống lại.
Trong lòng hắn bừng tỉnh. Thảo nào Dị lại bị đuổi chạy khắp nơi như vậy. Chiến lực của con cá xương này quả thực kinh người.
Chỉ có điều, khí lực c*̉a hắn quá mạnh mẽ. Trong Phân Hồn Cảnh hẳn chỉ có cường giả cấp bậc Thiên Hồn mới có khả năng tạo thành tổn thương thật sự đối với hắn. Địa Hồn, miễn cưỡng khiến cho hắn chảy chút máu đã là tốt vô cùng.