Lại là ba ngày sau, chỉ nghe có tiếng xôn xao truyền đến, sau đó lại là tiếng bịch bịch. Bọn họ đúng là đã ngã vào trong một biển rộng.
Đây thật sự là một biển rộng, mênh mông vô bờ. Mà ở trên đỉnh đầu của bọn họ lại là một thác nước, đang dẫn người không ngừng trùng kích xuống.
Lối vào Dương Hồn Hải này lại là một cái thác nước!
Không có cách nào tưởng tượng được. Một cái thác nước không biết dài bao nhiêu dặm, lại nối liền với một không gian lớn vô cùng trong lòng đất. Thiên địa quả nhiên mới là tạo hóa vĩ đại nhất.
Lăng Hàn cùng ba nàng đều vận chuyển công pháp, giẫm lên trên mặt biển. Bọn họ không có cách nào tăng độ cao lên nữa. Bởi vì chỉ cần chân vừa rời khỏi mặt nước, liền sẽ có áp lực đáng sợ kéo tới, khiến cho bọn họ rơi vào trong nước.
- Đây là Dương Hồn Hải.
Lăng Hàn phóng tầm mắt nhìn ra xa. Chỉ thấy có rất nhiều người đã "rời bến", đạp trên mặt nước, một đường chạy vội, trong nháy mắt lại biến mất hoàn toàn.
Chỉ là Dị và Kỷ Vô Danh đều không thấy đâu. Cũng không biết bọn họ đã đánh tới chỗ xa hơn, hay tạm thời dừng chiến đấu, mỗi người đều chạy một hướng.
Trong bầu trời xa xăm, một dải ánh sáng nhiều màu hiện ra, giống như chiếc cầu hình vòm.
Ở đây không nhìn thấy nguồn sáng, lại sáng vô cùng.
Muốn đột phá Dương Hồn, thật ra vô cùng đơn giản. Chính là ở trong biển rộng này săn giết sinh linh. Thủy sinh vật ở đây đều sẽ sản xuất một loại là Dương Hồn Thạch. Dương Hồn Thạch liền có thể sống nhờ Phân Hồn, đợi khi phá xác ra, là được Dương Hồn.
Dương Hồn Thạch có độ tinh khiết, phân chia lớn nhỏ. Đương nhiên là càng lớn càng tốt, càng tinh khiết càng tốt. Muốn sống nhờ Phân Hồn, vậy có yêu cầu đối với kích thước và độ thuần khiết của Dương Hồn Thạch. Không có khả năng cứ bắt được một khối Dương Hồn Thạch là có thể sử dụng.