Một chiêu, chỉ là một chiêu mà thôi, hắn lại bị thương nặng!
Tuy rằng hắn quả thật có chút khinh địch, nhưng lại khinh địch thế nào đi nữa cũng có không cách nào che giấu thực lực giữa hai người chênh lệch cực lớn.
Ông trời của ta ơi, Đông Tiên Vực đây là muốn nghịch thiên sao? Thế nào một người tùy tiện chạy đến đều có thể ngược hắn.
- Dị!
Con ngươi trong mắt Thư Nhã Dung thoáng co lại, nhẹ giọng kêu lên.
Nam nhân cao lớn này xoay người lại, lộ ra một gương mặt thô lỗ lại tràn ngập mị lực. Mái tóc đen của hắn rối bời, có chút lôi thôi lếch thếch, lại làm cho hắn có ma lực càng thêm tiêu sái không kìm chế được.
Dị, đệ nhất thiên kiêu Quảng Long Thiên, thậm chí lực áp hai vị Tiên Vương chuyển thế: Thư Nhã Dung, Đường Minh Long này. Hắn mạnh mẽ đến mức không có cách nào hình dung.
Mà điều khiến cho Lăng Hàn kinh ngạc chính là, hai đồng tử của đối phương lại là một vàng một bạc, tản ra mị lực tà dị.
- Thế nào, muốn ngủ với ta sao?
Dị nhìn về phía Thư Nhã Dung, lộ ra dáng vẻ tươi cười vô cùng tà khí.
Gương mặt Thư Nhã Dung không khỏi cứng lại. Nam nhân này ph*ng đ*ng không kìm chế được, rõ ràng nắm giữ thiên phú võ đạo vô cùng kinh người, nhưng lại hoàn toàn không có chút nào phong thái nào của Đại Tông Sư tương lai, tà khí trùng thiên.
- Ngươi cuối cùng đã xuất hiện!
Nàng nói, vẫn liếc mắt nhìn Lăng Hàn.
Nếu như Dị cũng có thể xuất hiện ở Tam Hoa Cốc, vậy cho dù không ngăn cản được Kỷ Vô Danh, chí ít có thể ngăn cản được Lăng Hàn, bảo toàn một ít sinh lực cho Quảng Long Thiên. Không giống bây giờ, Đế giả chết gần như hết.
- Ha ha ha ha, thế nào Quảng Long Thiên, Thái An Thiên lại chỉ có mấy người như vậy tới đây?