Đế giả, đừng nói ở Đông Tiên Vực tuyệt đối rất ít ỏi, cho dù ở Tây Tiên Vực số lượng cũng có hạn. Một thiên vực cũng chỉ có mười mấy người. Thiên vực lớn hơn sẽ nhiều hơn một chút, nhưng nhiều lắm cũng chỉ một trăm mà thôi.
Phải biết rằng, đây là tích lũy qua bao nhiêu năm, bao nhiêu đời?
Tiên Vực có bao nhiêu nhân khẩu. Như vậy cũng chỉ có thể bồi dưỡng được tổng cộng không vượt quá nghìn Đế giả. Đây là chỉ trong cùng một thời kì. Bởi vì có vài Đế giả đã bước vào Phân Hồn, Tiên Phủ thậm chí Thăng Nguyên, Tiên Vương.
Ở địa phương nho nhỏ như Đan Đạo Thành này, Ngũ Trảm Đế giả như hắn đương nhiên là vô địch. Có Trảm Trần Hoàng giả nào có thể chịu được uy lực một đòn của hắn?
Sau này ngươi sẽ biết, ngươi cùng ta có bao nhiêu chênh lệch.
Mã Đồng Quang dời tầm mắt đi. Thời điểm hắn đảo mắt nhìn qua nữ hoàng, Hổ Nữu, Nhu Yêu Nữ, đồng tử không khỏi co lại, thoáng lộ ra một vẻ kinh diễm.
Ba nữ tử này thật là xinh đẹp. Cả đời hắn cũng ít thấy!
Nhưng ba mỹ nữ yểu điệu như vậy lại có thể đều là nữ nhân của Lăng Hàn?
Mã Đồng Quang khiếp sợ, đồng thời cũng tràn ngập đố kị đối với Lăng Hàn. Cho dù hắn là đan võ song tu, bình thường không biết có bao nhiêu mỹ nữ đỉnh cấp yêu thương nhung nhớ. Nhưng tất cả đều thua xa một trong ba nàng.
Xem ra... Hắn nhất định phải thu phục Lăng Hàn. Đến lúc đó hắn chỉ cần thoáng lộ ra một chút ý tứ, Lăng Hàn liền sẽ chủ động dâng ba nàng lên cho hắn.
Trong lòng hắn nghĩ tới đây, khóe miệng không khỏi hiện lên một nụ cười nhạt, rất đáng khinh.
Lăng Hàn thu hết biểu tình biến hóa của Mã Đồng Quang vào trong mắt. Hắn khẽ hừ một tiếng. Người khác nghĩ như thế nào hắn không quan tâm. Nhưng nếu dám biến thành hành động, như vậy hắn tuyệt đối sẽ không khách khí.