Ánh mắt Lỗ Tiên Minh lộ vẻ đố kị quá nồng đậm.
Đại tinh ngũ tinh đấy. Hắn chỉ có thể suy nghĩ một chút mà thôi. Hơn nữa, so sánh một chút, chênh lệch giữa hắn cùng với Lăng Hàn quả thực lớn đến mức thái quá.
Hắn chủ động tìm tới Mã Đồng Quang, hết sức nịnh bợ, người ta vẫn xa cách, cuối cùng mới thu nhận hắn, để cho hắn nhận một tiêu chuẩn cùng loại với đứa bé giữ cửa không hơn. Tuy rằng điều này có chút mất mặt, nhưng cuối cùng hắn giành được một cơ hội đi Tây Tiên Vực. Hơn nữa, người khác muốn cầu kiến Mã Đồng Quang cũng cần thông qua hắn, cũng phải nịnh nọt hắn. Điều này khiến cho hắn tìm lại được sự ưu việt đã lâu ngày không gặp.
Nhưng Lăng Hàn thì sao?
Mã Đồng Quang chủ động đưa ra lời mời. Hơn nữa, còn đồng ý để đối phương chắc chắn trở thành đại sư tứ tinh. Có một đường hi vọng nhảy vào ngũ tinh!
Điều này làm cho hắn nắm thật chặt hai tay lại thành quyền. Thậm chí móng tay đều c*m v** trong thịt. Hắn không thể không cúi thấp đầu xuống. Nếu không hắn sợ không khống chế được hỏa diễm trong ánh mắt, uổng công khiến cho người chê cười mà thôi.
Lăng Hàn lộ ra biểu tình hiểu rõ. Đối phương đi vòng một vòng. Thật ra còn muốn quay lại chủ đề ban đầu.
Mã Đồng Quang muốn thu được quyền nắm Đan Đạo Thành trong tay.
Về phần tại sao một người của Tây Tiên Vực sẽ có hứng thú đối với đan đạo của Đông Tiên Vực, điều này Lăng Hàn lại đoán không được.
Chỉ có điều, chỉ là một Đan Sư tam tinh lại có thể dám nói khoác không biết ngượng như vậy?
Ha hả.
Lăng Hàn lắc đầu, nói:
- Ý tốt của huynh, ta xin nhận. Chỉ có điều từ trước tới nay ta chưa từng có thói quen làm trợ thủ cho người khác. Trước đây là như vậy, bây giờ, tương lai cũng sẽ không thay đổi.