- Đi qua hai ngọn núi này trước, xem một chút đi.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút
- Đầu tiên, sơn cốc quá lớn, không có manh mối gì. Cho dù là tốn một trăm vạn năm cũng không nhất định có thể tìm được bụi cây Liệt Diễm Lôi Kích Mộc kia. Thứ hai, nói không chừng nó ở trên hai ngọn núi này?
- Vậy đi mau đi!
Hổ Nữu dắt Lăng Hàn tay, lôi hắn đi.
Ba người đi. Không bao lâu, phía trước liền xuất hiện một con quái vật hình người mọc đầy gai nhọn.
- Để cho Nữu tới!
Hổ Nữu nhảy ra. Nàng vừa mới nắm giữ một ít quy tắc giết chóc, đang nóng lòng muốn thử.
Vèo.
Một đạo sát khí hóa thành kiếm quang cuốn qua.
Vút.
Thoáng cái quái vật hình người này liền bị cắt, tan ra.
Chính là nữ hoàng ra tay.
- Oa oa oa, đáng giận, đáng giận. Thật đáng ghét!
Tiểu nha đầu tức giận đến mức kêu to.
- Vì sao nàng trước sau đều muốn cướp đồ của Nữu?
Nữ hoàng thu ngón tay về:
- Trên trán quái vật này lại không có viết tên của nàng.
- Vậy nàng có thể cướp sao?
Hổ Nữu căm giận nói.
Nữ hoàng nín cười, vô cùng nghiêm trang gật đầu.
Nàng là đang cố ý trêu đùa Hổ Nữu.
Quả nhiên, Hổ Nữu bị trêu đến nhảy lên, giống như một con khỉ.
Lăng Hàn không khỏi mỉm cười. Luận về thực lực đúng là Hổ Nữu tốt hơn. Nhưng nói đến đấu trí đấu dũng khí, vậy tuyệt đối là nữ hoàng vượt xa. Người ta đã làm nữ hoàng vô số năm. Đối với việc đùa bỡn quyền mưu đã quá quen thuộc.
- Được rồi, không nên ồn ào nữa. Ở đây quái vật có nhiều lắm.
Hắn an ủi.
Hổ Nữu chu mỏ một cái, ghé vào trên người Lăng Hàn. Sau đó nàng quay về phía nữ hoàng lè lưỡi làm xấu, bộ dạng khinh bỉ ngươi.
Ba người tiếp tục đi tới. Quả nhiên lại có một con quái vật xuất hiện. Chỉ có điều, lúc này lại là Lăng Hàn ra tay trước. Một đạo quy tắc giết chóc hóa thành kiếm quang xẹt qua. Con quái vật kia nhất thời tan ra.