Trên Tiên Vương cửu trọng, đó là Thiên Tôn. Phổ Thiên Tôn Sư. Sư chủ Thiên Tôn.
- Đây là tồn tại thế nào?
Lăng Hàn cảm thấy có chút miệng khô lưỡi nóng.
- Tiên Vương cửu trọng liền ngồi ngang hàng cùng với trời đất.
- Vượt lên trên đại đạo, lại điều khiển thiên địa. Một ý niệm là hiển hóa được ở bất kỳ chỗ nào trên đời, tương đương với một Tiên Vương cửu trọng đến trái đất. Cho dù đọc tụng phong hiệu của hắn, cũng có thể khiến cho thiên địa cảm ứng.
Tiểu tháp lo lắng nói.
Lăng Hàn từ trong kích động dần dần bình tĩnh trở lại. Nhưng hai tay, hai chân vẫn cảm giác có chút run rẩy:
- Đứng đầu Hắc Tháp đó là Thiên Tôn. Nhưng hắn... Biến mất!
- Đúng!
Lúc này Tiểu tháp cũng không giấu diếm, mà là thoải mái thừa nhận.
Thiên Tôn cũng sẽ nằm xuống. Đây chính là tồn tại còn vượt lên trên cả đại đạo.
Thảo nào Bất Diệt Thiên Kinh lợi hại như vậy, có thể hấp dẫn Cửu Thiên Hỏa, Huyền Âm Mẫu Thủy. Bởi vì đây là pháp còn vượt lên trên đại đạo!
Nhưng càng biết Thiên Tôn cường đại, Lăng Hàn lại càng không có cách nào hiểu được tại sao tồn tại như vậy còn có thể ngã xuống. Chính là muốn tự sát cũng không thể nào được đâu. tThế gian đã không có lực lượng gì có thể xóa đi tồn tại như vậy.
- Ngươi bây giờ không cần nghĩ quá nhiều. Cố gắng nâng cao tu vi. Sau này, ngươi sẽ biết tất cả.
Tiểu tháp nói.
Lăng Hàn gật đầu. Miệng của tiểu tháp rất kín. Nếu như nó không muốn nói, ép thế nào cũng chỉ là vô dụng.
Hiển nhiên, Kỷ Vô Danh tự hủy đạo quả, vì để trùng kích vị trí Thiên Tôn, bước trên đỉnh phong thực sự của thế gian. Dũng khí và quyết đoán như vậy, đều vô cùng kinh người. Thảo nào Thư Nhã Dung đối với người này lại sùng bái như vậy.