- Thư Tiên Tử, không nên do dự, g**t ch*t những cặn bã này!
Các Hoàng giả của Quảng Long Thiên kêu lên. Ở dưới trận pháp không có Đế giả chủ đạo, bọn họ căn bản không có tư cách tham dự cuộc chiến đấu như vậy.
Trảm Trần là chênh lệch lớn nhất giữa bọn họ cùng Đế giả. Nếu không, sau khi bước vào Phân Hồn, dù thếd nào bọn họ cũng có sức đánh một trận.
Thư Nhã Dung do dự. Hiển nhiên, hai bên đã rơi vào thế như nước với lửa, không có khả năng lại sống chung hòa bình. Vậy nàng không bằng dùng dao sắc chặt đay rối. Nếu không ngừng dây dưa tiếp như vậy cũng không phải là biện pháp.
- Ha ha, nhiều người khi dễ ít người sao?
Trong tiếng cười dài vang lên, một bóng người chạy tới.
Vèo.
Hắn giơ tay lại b*n r* một mũi tên, nhanh tới mức không có cách nào hình dung được, vọt về phía một Đế giả Quảng Long Thiên.
Đế giả này đang bị Hổ Nữu áp chế, luống cuống tay chân. Thời điểm nhìn thấy một mũi tên này bắn tới, hắn không khỏi nổi giận gầm lên một tiếng, lấy ra một tiên quyết, nắm về phía mũi tên.
Vút.
Hắn nắm mũi tên. Nhưng mũi tên quá nhanh. Chỉ thấy một đạo huyết quang hiện lên. Lòng bàn tay của hắn có máu tươi b*n r*. Mũi tên từ trong tay của hắn lao ra, bắn thẳng vào ngực hắn.
Hắn kêu lên một tiếng r*n r*, thân hình liền lùi lại. Mũi tên đã tiến vào chưa đầy nửa phân
Thật may bị hắn nắm một chút, giảm bớt một bộ phận lực lượng. Bằng không uy lực của một mũi tên này sẽ còn lớn hơn nữa.
Trong nháy mắt sắc mặt của hắn trở nên tái nhợt, tinh khí thần sụt.
Người đánh lén này là Kỷ Vô Danh!
Cây cung trong tay hắn lại là tiên khí chân chính. Cho dù bị giới hạn bởi cảnh giới của bản thân, nhưng uy lực của một mũi tên vẫn vô cùng khủng khiếp.