Nhưng một kiếm kéo tới. Từng ký hiệu đại đạo nhảy lên, dẫn động thiên địa cộng hưởng. Lực lượng vô cùng lớn.
Tuy rằng Phí Vân thành công thay đổi kiếm thế, không chém trúng nơi yếu hại của mình. Nhưng thứ nhất Tiên Ma Kiếm trở nên hung bạo làm khó dễ, đánh hắn bất ngờ không kịp đề phòng. Thứ hai lực lượng vô cùng lớn. Bởi vậy, mũi kiếm vẫn chém ở trên bắp đùi của hắn một chút.
- Đáng giận!
Phí Vân gầm lên giận dữ. Đây thật đúng là vui quá hóa buồn. Không nghĩ tới như vậy còn có thể bị Lăng Hàn bãi một đạo.
Hắn hừ một tiếng, nói:
- Thanh kiếm này đã là vật trong túi của ta. Ngươi nghĩ đoạt lại sao? Đừng hòng mơ tưởng!
Bảo vật như vậy, cho dù là Tiên Vương cũng sẽ động tâm. Nếu đã rơi vào trong tay của hắn, hắn làm sao có thể chắp tay nhường ra?
Lăng Hàn lắc đầu. Độc trong quả trúc xanh đốm đỏ, cho dù tiến hành trị liệu trước tiên cũng không nhất định có thể giữ được tính mạng. Huống gì Phí Vân còn tùy tiện kêu gào như vậy?
Hắn đương nhiên sẽ không đi nhắc nhở, thản nhiên nói:
- Lão thiên gia muốn thu mạng của ngươi, ai cũng không ngăn cản được!
- Nói bậy! Ta..
Phí Vân vừa định trách cứ, lại chợt phát hiện có điểm không ổn. Hắn chỉ cảm thấy một lực lượng không có cách nào hình dung đột nhiên bắt đầu tàn sát bừa bãi ở trong người, đánh thẳng vào thức hải của hắn, tràn ngập uy lực ăn mòn.
- Ngươi!
Hắn chỉ vào Lăng Hàn, vừa muốn nói chuyện, lại ngừng lại. Toàn thân hắn đột nhiên ầm ầm ngã xuống. Nhưng người còn chưa có ngã xuống đất, hắn đã hóa thành chất lỏng thối rữa, hình thần câu diệt.
Cái gì?
Tất cả những người nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng đều vô cùng sợ hãi. Chỉ là bắp đùi bị trúng một kiếm, hơn nữa cũng không đâm sâu. Chỉ có thể xem như là trầy da, lại có thể lấy đi tính mạng của một Ngũ Trảm Đế giả.