Đây là một Đế giả của Quảng Long Thiên, xếp hạng thứ mười ba, thực lực hết sức kinh người.
Trong sơn động, tầm mắt chịu ảnh hưởng, không gian cũng bị giới hạn. Nếu như có người mai phục đánh lén, đây chính là chuyện đặc biệt không ổn. Nhưng hắn chỉ là cao ngạo cười, liền đi nhanh vào trong.
Hắn đường đường là Đế giả, có gì đáng sợ?
Ầm!
Hắn tiến vào không bao lâu, chỉ nghe trong sơn động liền truyền đến tiếng chiến đấu kịch liệt. Thân núi ở đây kiên cố đếnn dọa người. Cho dù là Trảm Trần Đế giả giao chiến cũng không thể bị phá huỷ. Chỉ là có năng lượng gió bão đáng sợ từ cửa động không ngừng trùng kích ra.
Nhưng chỉ qua một hồi, trong sơn động lại khôi phục lại tình trạng gió êm sóng lặng. Chỉ thấy Kỷ Vô Danh đi ra, khóe miệng mang theo một chút vết máu. Hắn lè lưỡi cuốn một vòng, l**m sạch sẽ.
Hắn thoáng lộ ra một nụ cười thỏa mãn:
- Chỉ còn thiếu chín Tiên Thai đỉnh cấp nữa, Đoạt Thiên Tạo Hóa Công của ta sẽ đại thành.
Nếu như đám người Lăng Hàn ở tại chỗ này, nhất định sẽ phát hiện ra khí thế của Kỷ Vô Danh hiện tại có hơi khác nhau so với trước kia. Toàn thân hắn đều tản ra một khí tức yêu tà, nhưng cũng sẽ không khiến cho người ta cảm thấy khó chịu.
- A?
Hắn hơi nghiêng đầu.
- Lại có người đến. Chỉ có điều... Hình như khó đối phó!
Vèo.
Hắn còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy một nam tử thân hình chân tay đều ngắn, đột ngột xuất hiện, gương mặt đầy nếp nhăn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể chết tới nơi.
Đường Minh Long.
- Chúng ta chắc hẳn đã từng gặp qua đúng không?
Đường Minh Long nhìn chằm chằm vào Kỷ Vô Danh.
Kỷ Vô Danh nhoẻn miệng cười:
- Không phải mấy tháng trước đã từng gặp qua ở cửa cốc rồi sao?