Lăng Hàn r*n r* kêu lên một tiếng. Hắn giơ tay lên nhìn. Chỉ thấy lòng bàn tay có một ký hiệu màu đen, hơn nữa còn đang lan rộng ra.
Đây là độc tính của trúc xanh đốm đỏ.
Lăng Hàn vội vàng vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh.
Coong.
Trên tay có ánh sáng màu vàng hiện lên. Có một ký hiệu chí cao vô thượng xuất hiện, trấn áp, rất nhanh liền đánh tan ký hiệu màu đen này.
Độc tính thật đáng sợ.
Căn bản không có tiếp xúc trực tiếp. Hơn nữa còn là thông qua bàn tay nguyên lực truyền tới. Như vậy nó cũng có thể tạo thành phá hủy đáng sợ như thế. Vậy nếu như bị nước độc trực tiếp chạm tới, sẽ thật sự hóa thành máu đen trong nháy mắt. Ngay cả cơ hội vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh cũng không có.
Độc dược có thể giết cường giả Tiên Phủ, quả nhiên không phải nói đùa.
Lăng Hàn nhíu mày. Ban đầu, độc tính chắc hẳn cần trực tiếp tiếp xúc với nước độc mới có khả năng truyền nhiễm. Tại sao ở chỗ này lại thông qua không khí đã phát sinh hiệu quả?
Hắn nhìn kỹ.
A. Hóa ra nhiệt độ của nước ao có hơi cao. Hơi nước mỏng manh bốc lên. Đó là do những hơi nước kia tiếp xúc với bàn tay nguyên lực, truyền độc tính tới.
Lúc mới bắt đầu, vị trí bàn tay nguyên lực nắm cũng đủ cao, cho nên cũng không bị hơi nước dính đến. Nhưng sau đó lại hạ xuống một ít, mới bị dính độc tính.
Lăng Hàn lắc đầu. Vẫn thật sự có chút khó khăn. Làm thế nào mới có khả năng thu được tiên trúc?
Hắn nhìn lại về phía ba nàng. Nhiều người cũng có thể nghĩ ra được càng nhiều biện pháp.
Ba nàng đều lắc đầu. Các nàng lại tuyệt không muốn mạo hiểm bị nước độc dính phải. Phải biết rằng mỗi chỗ trên người các nàng, làn da đều mịn màng như nước. Nếu chẳng may bị tổn thương, không còn đẹp nữa thì phải làm sao bây giờ?