Đây không phải là năng lực của Lăng Hàn, mà là uy năng của Hắc Tháp.
Tốc độ dòng thời gian giảm đến mức tận cùng, chính là... bất động!
Vút.
Tiên Ma Kiếm chém qua.
Phụt.
Một tiếng động vang lên.
Chỉ thấy một cái đầu heo đã bay lên trong không trung. Nhưng trong nháy mắt nó lại hóa thành hư vô. Thân heo ầm ầm ngã xuống, đồng thời sụp đổ. Chỉ có một viên đá đỏ sậm giống như máu lưu lại.
Vù vù vù.
Lăng Hàn lấy Tiên Ma Kiếm chống xuống đất, còn không ngừng thở gấp gáp, sắc mặt đặc biệt khó coi.
Một chiêu này hắn phải trả cái giá quá lớn, hoàn toàn hút hết không chỉ là nguyên lực, còn có linh hồn trên thân thể hắn. Toàn thân hắn thật giống như đã biến thành một giấy trắng, chỉ còn lại một chữ trống rỗng.
Thời gian tăng nhanh, giảm tốc độ có thể tùy ý sử dụng. Chỉ là trình độ ảnh hưởng càng lớn, phạm vi càng rộng, lại tiêu hao cũng càng lớn. Cực hạn của thời gian bất động này còn làm cho Lăng Hàn trực tiếp mất đi sức tái chiến.
Hơn nữa, một chiêu này trong thời gian một tháng hiện thực mới có thể sử dụng một lần. Tiến vào phòng thời gian tăng nhanh cũng vô dụng. Hắc Tháp cần lấy ra lực lượng nào đó từ trong không gian thật sự.
- Lăng Hàn, ngươi thật đáng ghét!
Hổ Nữu lập tức nhào tới
- Đại quái vật cấp bậc Địa Hồn cũng bị ngươi một chiêu g**t ch*t. Thật là giỏi thật là giỏi. Nữu muốn cùng ngươi sinh hầu tử!
Tiểu nha đầu nói tất cả cũng là vì một câu cuối cùng. Nhưng Lăng Hàn lại chỉ đồng ý ôm nàng một cái, hôn nhẹ nàng, khiến cho Nữu rất bất mãn.
Ầm.
Lăng Hàn nhất thời bị ngã nhào xuống đất. Hiện tại hắn một chút khí lực cũng không có.