Vèo vèo.
Hai người đều tung người nhảy vào trong không trung, đứng cách xa nhau trăm trượng.
Liễu Hàm càng nhìn Hổ Nữu, thân thể giống như mềm nhũn ra. Thiếu niên lang này không phải là bộ dạng uy vũ, nhưng quá tuấn tú. Đôi mắt còn linh động vô cùng, giống như có thể nói, trêu chọc cho trái tim nàng kích động nhảy lên không dừng.
Nàng hạ quyết tâm, không quan tâm Hổ Nữu có thực lực như thế nào, nhất định phải để cho đối phương thắng.
Mình đã truyền lời ra ngoài, đương nhiên là nhất định phải tuân thủ. Chỉ là cũng không có ai quy định nàng không thể nhường, có đúng hay không?
Chỉ là Hổ Nữu vừa ra tay, nàng lại hoảng sợ biến sắc.
Thật mạnh!
Đây không phải là Vương giả, Hoàng giả gì cả. Mà là một vị Đế giả.
Đừng nói nàng kinh ngạc vô cùng, những người khác cũng lộ ra vẻ mặt như nằm mộng.
Đế giả giống như những ngôi sao cô đơn trên trời sao, số lượng thật sự rất ít ỏi. Nhưng còn bây giờ thì sao? Lúc trước xuất hiện một Lăng Hàn. Sau đó lại là thiếu niên lang này, giống như đổ nhào xuống. Làm sao có thể có chuyện như vậy?
Đế giả... Không đáng giá sao?
Mặc dù nói khí vận thiên địa của Quảng Long Thiên phát sinh biến hóa. mười vạn năm gần đây thiên tài liên tục xuất hiện. Nhưng cũng không có khoa trương như vậy chứ?
Liễu Hàm vội vàng bạo phát ra toàn lực, cùng Hổ Nữu chiến đấu. Nhưng nàng lại luống cuống tay chân, rơi vào thế hạ phong tuyệt đối.
Không ai cho rằng Liễu Hàm đang nhường.
Hổ Nữu quá mạnh mẽ. Sau lưng nàng mở một đôi cánh, còn nhanh hơn so với tia chớp. Quấn vòng quanh phía trên hai cánh tay lại là từng ấn ký đại ngư. Trên đầu còn mọc ra một cái sừng. Rõ ràng là con cá, lại khiến cho người ta có một loại cảm giác còn muốn tôn quý hơn cả thần long.