Ở trước mặt Tứ Trảm, cho dù là Hoàng giả, hắn cũng là hòn núi lớn không thể vượt qua.
Các Vương giả ở bốn phía xung quanh đều lộ ra vẻ khinh thường. Hiện tại ở đây có các thiên kiêu tập trung. Chính ngươi đánh không lại, còn muốn dẫn "trưởng bối" tới. Tất nhiên sẽ khiến cho bọn họ khinh bỉ.
Võ đạo lấy người mạnh là vua. Cái mạnh mẽ này không chỉ nói về cảnh giới, còn chỉ về đánh một trận vô địch trong cùng giai.
Lăng Hàn cũng hoàn toàn mất đi kiên trì, lãnh đạm nói:
- Xem ra, cần thay Tam sư huynh quản giáo các ngươi một chút.
- Còn dám mở miệng nói bậy!
Nhiễm Phi cười lạnh một tiếng, thân hình lao ra.
Đây là cường giả Phân Hồn. Cho dù là Thủy Hóa, cũng là Phân Hồn Cảnh, chống lại bất kỳ Hoàng giả Trảm Trần nghiền ép tới.
Cho dù các Vương giả bốn phía xung quanh khinh bỉ cũng lộ ra biểu tình khó chịu. Nhưng một cảnh giới lớn áp chế, không cần tận lực nhằm vào, liền khiến cho bọn họ không chịu nổi. Bọn họ không thể không liên tục lui về phía sau, để tránh phong quang.
Biểu hiện của các Hoàng giả vẫn tốt hơn một chút. Nhưng cũng không tốt hơn là bao nhiêu. Tất cả cũng lui về phía sau.
Tiên cảnh ngũ cấp, mỗi một cảnh giới đều là ngọn núi cao không thể vượt qua.
Lăng Hàn... thảm!
Ầm, bàn tay khổng lồ ấn xuống, nghiền ép xuống.
Vút!
Lăng Hàn rất tùy ý chính là một tát đánh tới. Rõ ràng không có dùng bất kỳ quy tắc nào. Động tác hình như cũng không nhanh, khiến cho mỗi người đều nhìn thấy rất rõ ràng. Nhưng Nhiễm Phi lại giống như nhìn thấy hành vi điên rồ nào đó. Hắn trơ mắt nhìn một chưởng này đánh vào trên mặt mình.
Sau đó, một kêu động thanh thúy vang lên. Nhiễm Phi liền bị đánh bay ra ngoài, toàn thân lao vút lên trời cao. Nhưng còn chưa có bay ra ngoài, hắn liền bị Lăng Hàn giơ một tay, giữ nắm chân lại, cứng rắn lôi trở về.