Mạc Sương vừa cảm kích lại vừa phẫn nộ.
Cảm kích đương nhiên là hướng về phía Lăng Hàn. Đây chính là Thái sư thúc tổ của hắn, ở dưới sự khiêu khích của hắn cũng không buồn không giận. Thậm chí Lăng Hàn còn là Đế giả Ngũ Trảm, hoàn toàn có thể một chiêu đánh bại hắn.
Cho dù đánh hắn thành ra trọng thương, bảo đảm Mạc gia cũng không thể nổi giận được. Ai bảo con cháu trong gia tộc của ngươi vô lễ đối với sư đệ của Chư Phong đại sư trước? Nếu thật sự nghiêm khắc, đánh chết cũng là đáng đời.
Mà ngoài cảm kích đối với Lăng Hàn, vậy còn sót lại đương nhiên là phẫn nộ đối với Bành Hóa Niên.
Lão quỷ, ngươi biết rất rõ ràng thân phận của Lăng Hàn, lại còn đẩy hắn đi vào trong hố lửa?
Không thể đi theo cái dạng người như ngươi được!
Trong lòng Lô Hạo Danh cũng căng thẳng. Hắn biết mình đá phải một khối thiết bản. Nhưng nói đến phải làm thế nào để xóa bỏ mâu thuẫn cùng Lăng Hàn, dù thế nào hắn cũng có không cách nào làm được.
Hắn đánh không lại Lăng Hàn, không có vấn đề gì. Ở trong Quan Hóa Thành này có dạng người như vậy. Chỉ cần hắn gây xích mích vài câu là được.
Không ai có thể khi dễ hắn như thế!
- Thái sư thúc tổ, ta dẫn ngươi vào trong thành đi dạo.
Mạc Sương lập tức nói, ngay cả liếc mắt cũng không nhìn Bành Hóa Niên.
Dù sao hắn ở thân phận đan đạo chỉ là lăn lộn một chút hào quang mà thôi. Sau đó hắn tuyệt đối không thể chăm chú đi luyện đan. Hơn nữa, cả đời hắn cũng không nhất định có thể bước vào Đan Sư nhất tinh. Vậy cần gì phải đi lãng phí thời gian.
Cho nên, hắn cung kính đối với Bành Hóa Niên chỉ là bởi vì thân phận đối phương là Đan Sư tam tinh. Không phải hắn thật sự muốn học được cái gì từ trên người đối phương.