Nhưng Lăng Hàn thì sao?
Từng chịu qua vài lần nguyền rủa phát tác?
Phải biết rằng cũng đã qua bốn năm năm. Hắc Sát Chú này chắc hẳn cũng chỉ phát tác bốn năm lần. Tại sao lại thêm vài lần?
Chỉ có một khả năng.
Lăng Hàn tiến vào phòng tu luyện thời gian. Bởi vậy dòng thời gian bình thường trôi qua bốn năm năm, nhưng hắn lại từng trải đủ mấy trăm năm.
Làm gì có được người như vậy?
Rõ ràng Hắc Sát Chú là thống khổ như vậy, có thể khiến cho người có ý chí kiên định mấy đi nữa cũng phải ngoan ngoan gọi phụ thân. Đây cũng là nguyên nhân khiến hắn yên tâm để cho Lăng Hàn đi tới Đan Đạo Thành. Hắn chắc chắn Lăng Hàn nhất định sẽ ngoan ngoãn làm việc cho hắn.
Ai ngờ, tên b**n th** này lại còn ngại số lần Hắc Sát Chú phát tác quá ít, chủ động tiến vào phòng tu luyện thời gian chịu sự dày vò.
Huyết Ảnh Lão Ma thực sự bối rối. Từ trước tới nay hắn chưa từng gặp qua người nào giống như Lăng Hàn.
Còn có thể là người sao? Quả thực chính là tiên kim hình người.
Vậy đi tìm chết đi!
Trong ánh mắt của Huyết Ảnh Lão Ma hiện lên một sự điên cuồng. Nếu như hắn đã không có cách nào bắt được Lăng Hàn, hắn nhất định sẽ mất mạng. Vậy không bằng g**t ch*t Lăng Hàn, kéo một người làm đệm lưng.
- Chết đi!
Tay phải hắn mở ra, hình như đang dẫn dắt sợi tơ vô hình.
Hắn toàn diện phát nổ Hắc Sát Chú, muốn đẩy Lăng Hàn vào chỗ chết.
Nhưng khi một tiếng "chết" này vang lên, chỉ có gió núi lạnh lẽo run rẩy. Lăng Hàn vẫn đứng yên ở đó.
Cái này… cái này… cái này, làm sao có thể như vậy được!
Khi ngươi chịu được thống khổ khi bị Hắc Sát Chú phát tác. Điều đó chỉ có thể nói ý chí của ngươi thật đáng sợ. Nhưng hiện tại hắn đã phát động một đòn bỏ mạng của Hắc Sát Chú. Cái này không có liên quan gì với ý chí, trực tiếp muốn lấy mạng người.