Khôi hài.
Lăng Hàn mỉm cười, nói:
- Ở đây quả thực không phải là Đan Đạo Thành. Không có sư phụ ta thay ta ra mặt. Chỉ có điều... Trên đời này có rất nhiều chuyện kỳ diệu!
- A, ví dụ như?
Phách Yêu thuận miệng hỏi. Đồng thời hắn đi nhanh về phía Lăng Hàn. Tốc độ cũng không nhanh. Nhưng mỗi chân đạp xuống đều giống như đại đạo đang nghiền ép, khiến cho tim mọi người đều khó chịu không nói ra được thành lời.
Uy lực của Thăng Nguyên Cảnh, Trảm Trần làm thế nào địch nổi?
Hắn cố ý đi thật chậm. Bởi vì thời gian trước ở Đan Đạo Thành, hắn đã bị Tử Thành đại sư ép đi, trên mặt không có chút ánh sáng. Hiện tại tuy rằng không phải đang trả thù Tử Thành Đan Sư, nhưng Lăng Hàn lại là tất cả căn nguyên. Trước khi giết, hành hạ một chút, hắn vẫn cảm thấy có chút thoải mái.
Dĩ nhiên, điều này hoàn toàn là bởi vì hắn nắm giữ nắm chắc tuyệt đối. Nếu không, hắn đã trực tiếp giết người soát hồn đoạt bảo rời đi.
Thông! Thông! Thông!
Hắn bước từng bước một đi tới. Rất nhiều người lập tức lộ ra vẻ khó chịu, chỉ cảm thấy trái tim như muốn nổ tung. Thật sự đúng là như vậy. Ở dưới uy áp đáng sợ như thế, trong mắt mỗi người đều lồi ra, dữ tợn dọa người.
- Đáng ghét!
Hổ Nữu giận dữ, dùng ngón tay chỉ vào Phách Yêu.
- Đáng chết. Lại dám hung dữ đối với Lăng Hàn của ta. Còn dám khiến cho ta khó chịu. Ngươi nhất định phải chết!
Phách Yêu tất nhiên sẽ không để uy h**p của Hổ Nữu ở trong lòng. Hắn chỉ phì cười. Ánh mắt hắn nhìn về phía Hổ Nữu có chút tà ác.
Nhưng cho tới bây giờ hắn không kiêng nữ sắc. Nhất là thời gian ở Thăng Nguyên Cảnh quá lâu, hắn liền có rất nhiều sở thích. Phương diện nam nữ tất nhiên cũng là một trong số đó. Hơn nữa còn chiếm phần lớn thời gian.