Vừa rồi Nghiêm Tiên Lộ cũng đã nói, ngay cả người đứng thứ chín trong Trảm Trần của Quảng Long Thiên cũng có thể đánh bại hắn. Như vậy thì tính như Nghiêm Tiên Lộ xếp hàng thứ mười. Toàn bộ Quảng Long Thiên lại có thể có nhiều yêu nghiệt nghịch thiên như vậy.
Vậy còn tranh đoạt cái rắm!
- Cho nên, chúng ta cần phải đoàn kết lại.
Nghiêm Tiên Lộ nói.
- Ở chỗ Nghiêm mỗ có một bộ trận pháp, dành cho mười người sử dụng. Một khi vận chuyển, không chỉ có thể liên kết chiến lực của mọi người, thậm chí còn có thể nâng cao gấp mười lần!
Liên kết, gấp mười lần!
Mọi người vừa nghe, đều lộ ra ý động tâm. Thạch Tu Văn này tuyệt đối không thể mạnh hơn Nghiêm Tiên Lộ gấp mười lần. Thậm chí thiên kiêu mạnh nhất Quảng Long Thiên cũng không có khả năng mạnh như vậy.
Hơn nữa, chồng lên gấp mười lần cũng không chỉ là một mình Nghiêm Tiên Lộ, mà là tập hợp lực của mười người.
Nếu thật sự có trận pháp như vậy, khi công cũng bị khắc chế, bách chiến bách thắng.
- Nghiêm huynh, sau khi nhận được thiên địa bản nguyên này, lại phân phối như thế nào?
Có người hỏi. Bởi vì Nghiêm Tiên Lộ, Sơn Quý Đồng và Lao Tùng là Đế giả. Trong Trảm Trần, ai có thể địch nổi bọn họ?
Nghiêm Tiên Lộ mỉm cười, nói:
- Thiên địa bản nguyên, đâu phải ngươi muốn nhận là có thể nhận được? Nó sẽ tự mình chọn chủ. Nếu như không có chọn được người thích hợp, nó biết phi thiên độn thổ. Chúng ta căn bản không có khả năng ép buộc.
- Cho nên, chúng ta chỉ cần khiến cho chính mình đi tới trước mặt thiên địa bản nguyên, để cho nó có cơ hội chọn lựa mà thôi.
- Vậy... phải xem phúc duyên của mọi người.
Lăng Hàn nói:
- Nghiêm huynh, nói hồi lâu vậy đạo thiên địa bản nguyên này là cái gì?