- Ngươi thật đáng ghét, một đại nam nhân sờ chân người khác không tính, còn mở miệng uy h**p nói muốn giết người diệt khẩu, che lấp xấu xa của mình, thật sự quá vô sỉ.
Lăng Hàn thuận miệng nói lung tung.
Thương Đạt nổi giận, hắn vươn tay tấn công Lăng Hàn.
- Muốn chết!
Thương Đạt chính là Thánh Tử Bạch Dương giáo, mặc dù không nổi danh như Nghiêm Tiên Lộ nhưng hắn cũng là Thánh Tử của thế lực Tiên Vương lục trọng, hắn có thiên phú vô thượng là không cần nghi ngờ.
Muốn nói có khuyết điểm gì, đó chính là phong lưu một chút, có nam nhân nào không phong lưu?
Hắn nổi giận ra tay, oanh, trong người hắn có hỏa diễm bạo phát hóa thành tiên phú, mỗi một đầu đều là ký hiệu đại đạo biến thành.
So sánh ra, quả nhiên Triệu Thanh Phong chỉ là cặn bã trong cặn bã.
Thân thể Lăng Hàn hơi động, dùng né tránh làm chủ, hắn vừa tránh vừa kêu lớn.
- Đường đường Thánh Tử, chiếm tiện nghi còn không tính, lại muốn giết người diệt khẩu.
Hắn vừa rống lên làm nhiều người nhìn sang, có ít người lộ ra vẻ xem thường —— bọn họ cũng không biết tiền căn hậu quả, chỉ thấy Thương Đạt thật sờ chân Lăng Hàn.
Đúng là cổ quái.
Thương Đạt xấu hổ, hắn biết rõ lời đồn dừng ở trí giả, chỉ cần đầu óc bình thường đều biết Thương Đạt hắn yêu thích nữ nhân, làm sao có thể cố ý sờ chân nam nhân chứ?
Hiện tại nhiều người dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn, hắn có thể bình tĩnh được sao
- Hảo tiểu tử, ta muốn chém ngươi!
Hắn gào lên, hiển nhiên bị Lăng Hàn chọc giận.
- Vị này thật sự là Thánh Tử Bạch Dương giáo sao?
Mọi người nhìn Thương Đạt gào thét, ánh mắt hoài nghi.
Một tên Thánh Tử, không phải Thánh Tử của thế lực Tiên Vương bình thường, mà tới từ thế lực Tiên Vương lục trọng, tại sao hắn dễ bị chọc giận như thế?