Sau hai ngàn chiêu hắn thổ huyết, tính mạng lâm nguy.
- Phế vật!
Lỗ Tiên Minh hừ lạnh một tiếng, hắn và các Thánh Tử Thánh Nữ khác đứng xem, ánh mắt đảo qua Triệu Thanh Phong sau đó khinh thường.
Hắn còn trông cậy vào Triệu Thanh Phong có thể đánh bại Lăng Hàn, chế tạo chút phiền toái, không nghĩ tới còn không đánh lại nữ nhân bên người Lăng Hàn, hắn đã biến thành phụ trợ mà thôi, từ đó nâng Lăng Hàn lên cao hơn.
Mọi người đều nhìn ra nữ tử này chính là thiên tài vô thượng.
- Đủ rồi!
Một tên cường giả Tiên Phủ nhấn một chỉ phân cách Nữ Hoàng cùng Triệu Thanh Phong.
Nữ Hoàng cực kỳ bất mãn trừng tên cường giả Tiên Phủ, rất có xu thế muốn xông lên đánh hắn một trận.
Tên cường giả Tiên Phủ kia chỉ cười khổ, đối mặt Nữ Hoàng xinh đẹp, hắn rõ ràng khó tức giận như ngày thường, đương nhiên còn bởi vì quan hệ với Lăng Hàn, nữ nhân của tân tấn Thánh Tử, dù thế nào cũng phải cho chút mặt mũi.
- Lăng Hàn, ngươi chỉ để nữ nhân xuất đầu hay sao?
Triệu Thanh Phong hét lên, trên mặt hắn không cam lòng, lúc này thực lực tăng vọt cho nên hắn hùng tâm vạn trượng, tin tưởng mình có thể đánh bại Lăng Hàn.
Tuyệt đối không ngờ, chính chủ còn chưa ra tay hắn đã bị đánh bại.
Hắn thật muốn tức điên.
Nữ Hoàng tức giận nhìn chằm chằm vào Triệu Thanh Phong, trên người có uy nghiêm vô thượng bộc phát.
Lăng Hàn tiến lên trước một bước vịn vai Nữ Hoàng, cười nói:
- Để ta tới!
Nữ Hoàng gật gật đầu, nàng lui ra sau một bước.
Lăng Hàn nhìn về phía Triệu Thanh Phong, hắn ném bình đan dược tới, nói:
- Đừng nói ta khi dễ ngươi, đây, đây là Băng Sương Ngọc Lộ Đan, có thể tạm thời áp chế thương thế, khôi phục trạng thái tốt nhất, nhưng nó chỉ tiếp tục trong nửa giờ.