Nếu Lăng Hàn biết rõ nhất định sẽ phi thường ủy khuất, hắn là ác nhân gì chứ?
Mạc đan đồng đi trước dẫn đường, Lăng Hàn lại lười theo sau, hắn thu Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ vào Hắc Tháp.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất Tử Thành đan sư không giống suy nghĩ của hắn, trực tiếp động võ thì hắn còn có thể trốn vào trong Hắc Tháp, hai nữ làm sao bay giờ?
Nhìn thấy Lăng Hàn cùng Mạc đan đồng đi xa, mọi người không ngừng bàn tán.
Lăng Hàn đi chuyến này, có lẽ thành Đan Đạo từ nay về sau sẽ mất đi một thiên tài đan đạo.
Không ít người lắc đầu, cảm thấy Lăng Hàn dữ nhiều lành ít.
Tuy Lăng Hàn chiếm hết thượng phong khi đọ sức với Mạc đan đồng, nhưng mấu chốt không nằm trên người Lăng Hàn và Mạc đan đồng, chỉ cần Tử Thành đan sư bất mãn Lăng Hàn, như vậy thiên tài như vậy không sống tới ngày mai.
Với tính tình thối của Lăng Hàn thì đúng là khó nói trước.
Được Mạc đan đồng dẫn dắt, bọn họ nhanh chóng đi tới truyền tống trận. Mạc đan đồng có mặt mũi rất lớn, cũng không cần cho tinh thạch gì, truyền tống trận khởi động mang hai người đi tầng năm.
Trên thực tế không gian tầng thứ năm còn nhỏ hơn bốn tầng trước.
Đương nhiên nhỏ chỉ là tương đối, diện tích của nó tuyệt đối kinh người, nơi này có mười bảy ngọn núi, mỗi ngọn núi có một đại nhân vật độc chiếm một nơi, cho dù có hậu duệ cũng không thể ở cùng, chỉ có thể mang theo một ít đan đồng phục thị mà thôi.
Bởi vậy nơi này ít gặp dấu chân người, nhìn chung quanh tràn ngập sinh cơ, rừng cây xanh tốt.
Mạc đan đồng dẫn Lăng Hàn đi lên ngọn núi thứ bảy, về phần bài danh của ngọn núi có ý nghĩa gì, Lăng Hàn cũng không biết.