Ai quen?
- Tùy ngươi cho rằng thế nào thì thế nào!
Lăng Hàn khoát khoát tay, nghênh ngang rời đi.
- Nhu tiên tử!
Lỗ Tiên Minh lớn tiếng kêu lên,
- Ngươi thật muốn theo người này? Ngươi phải hiểu rõ ràng, việc này sẽ mang lại tai nạn cho ngươi, thậm chí là tai nạn cho cả sư môn của ngươi!
Nhu Yêu Nữ cũng không quay đầu lại, nói:
- Cám ơn lỗ Thánh Tử thịnh tình khoản đãi, nhưng ta quấy rầy đã lâu, vẫn không muốn phiền toái Lỗ công tử!
Sắc mặt Lỗ Tiên Minh càng âm trầm, hắn tự nhiên biết rõ đây chỉ là Nhu Yêu Nữ tìm cớ, kỳ thật đã phân rõ giới hạn với mình.
Hai đấm của hắn xiết chặc, cảm giác mình bị phản bội hai lần.
Vốn Lăng Hàn rõ ràng ăn của mình, ở của mình nhưng lại đi khảo hạch đan sư, tâm của hắn cực kỳ rối loạn! Sau đó là Nhu Yêu Nữ, hắn bị mị lực của nàng chinh phục, xem như người của hắn, nhưng còn bây giờ thì sao, đối phương không lưu luyến rời đi.
Đây là hắn tự tác đa tình, trước đừng nói Lăng Hàn căn bản không nợ hắn, cho dù là Nhu Yêu Nữ cũng không có lý do gì ở chỗ của hắn hai ngày phải lấy thân báo đáp.
Lăng Hàn không có tâm tình nói chuyện với hắn, lập tức rời đi.
Nếu như Lỗ Tiên Minh thức thời, việc này sẽ chấm dứt thì tốt, nhưng đối phương muốn làm ra chuyện gì đó, như vậy cũng đừng trách hắn không khách khí.
Nhu Yêu Nữ bước nhanh, nếu như phải làm ra lựa chọn, Lăng Hàn khẳng định đáng tin cậy hơn Lỗ Tiên Minh nhiều.
- Thánh Tử!
Tôn Đông xông tới, ánh mắt độc ác.
Lỗ Tiên Minh trừng mắt nhìn hắn, nói:
- Đừng nói gì nữa!
Hắn muốn ở một mình suy nghĩ đối sách.
- Vâng.
Tôn Đông vội vã lui xuống, khóe miệng đang tươi cười.